Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Cách nhìn cách nghĩ về một vấn đề tương tự xưa và nay



Biển Đông và bài học thông tin đắt giá

Từ những kinh nghiệm làm đối ngoại Quốc hội và trải nghiệm về những căng thẳng quan hệ Việt - Trung trong quá khứ, bên hành lang Quốc hội, nơi ông tới họp với tư cách khách mời, cựu Chủ nhiệm UB Đối ngoại Quốc hội Vũ Mão đúc rút bài học kinh nghiệm cho hiện nay, nhất là câu chuyện biển Đông.

Căng quá để được gì?
Thời gian qua chúng ta chứng kiến tình hình khu vực có nhiều bất ổn, và chia rẽ. Trong điều kiện đó, nhận thức, tư duy về khu vực của chúng ta cần điều chỉnh như thế nào, từ đó có chính sách phù hợp, thưa ông?
Thực ra nhận xét này chưa hoàn toàn đúng. Ngày xưa cũng có phức tạp riêng của nó. Trước ở khu vực này còn đối đầu cơ mà. Hiệp hội ASEAN vốn lập ra để đối đầu với chúng ta, chống cộng sản, nhưng chính chúng ta và họ cùng đổi mới tư duy, cùng nhau hiểu biết, gần gũi hơn, biến thành một khối chung. Ta không câu nệ đó là khối trước kia của các anh, bây giờ phải giải tán khối đó đi, lập khối mới thì chúng ta mới vào. Chúng ta coi trọng tính thiết thực, hiệu quả của nó.
Bây giờ tình hình có phức tạp, khó khăn nhưng chưa chắc đã bằng trước kia.
Khó khăn, mâu thuẫn, phức tạp ở vấn đề này khác là đương nhiên, quan trọng là tư duy, quan điểm thế nào.
Quan hệ Việt Nam và Trung Quốc cũng vậy, từng căng thẳng là thế, thậm chí đạt tới đỉnh điểm mâu thuẫn, đối đầu. Hiến pháp của chúng ta còn ghi những điều mà có lẽ chẳng hiến pháp nước nào trên thế giới ghi như vậy.
Quan hệ Việt - Trung căng đến như thế, nhưng cuối cùng được gì? Chúng ta thì quá thiệt thòi, Trung Quốc cũng thiệt, dù họ là nước lớn, phần thiệt thòi ít hơn. Hai bên đều muốn giải quyết điều đó, phải ngồi lại, trao đổi với nhau.
Bây giờ giải quyết các vấn đề còn tồn tại, kể cả Biển Đông cũng đi theo tinh thần như vậy.
Biên đội tàu Hải quân nhân dân VN chuẩn bị huấn luyện trên biển.
- Xem xét tình hình khu vực, chúng ta không thể phủ nhận thực tế về một Trung Quốc trỗi dậy, đang thách thức trật tự khu vực và thế giới. Với Việt Nam, chúng ta cần nhìn nhận như thế nào về một Trung Quốc đang trỗi dậy này, theo ông?
Một Trung Quốc phát triển giàu mạnh lên, một mặt, Việt Nam vui mừng, và cũng có nhiều kinh nghiệm ta cần học.
Khía cạnh khác: sự đe dọa, bành trướng của Trung Quốc, mặt trái của sự trỗi dậy, ta cùng nhau trao đổi, giữ đúng thái độ của chúng ta. Phải nói rõ, chúng ta là nước nhỏ, nước nhỏ nhưng ý chí cáchmạng cao, kiên cường.
Thực ra với Việt Nam, Trung Quốc vừa là nước lớn, láng giềng, truyền thống, đều do ĐCS lãnh đạo, cùng thể chế chính trị. Tuy nhiên, quan hệ láng giềng cũng có vấn đề của nó. Các nước đều thế. Quan hệ Việt Nam với Trung Quốc cũng vậy.
Hai nước Việt - Trung đã giải quyết được 2 vấn đề: biên giới trên bộ, và phân định Vịnh Bắc Bộ, hiện còn vấn đề lớn quá, khác quá, nhận thức còn khác nhau, là vấn đề Biển Đông.
Ta phải đi theo đường lối đã định ra, cũng là tư tưởng Hồ Chí Minh: tăng cường hữu nghị, hiểu biết lẫn nhau. Bởi đau khổ nhất của con người là khi không hiểu nhau. Một khi hiểu nhau, vấn đề nào cũng giải quyết được. Quan hệ giữa hai quốc gia, dân tộc cũng vậy. Tăng trao đổi, thảo luận, đàm phán và kiên trì, tôn trọng pháp luật quốc tế thì sẽ tìm được hướng ra.
Không được nghe đủ, thấy Việt Nam thiệt quá!
Tại Diễn đàn An ninh khu vực ARF tại Bali, Indonesia vừa qua, Việt Nam cùng với các nước ASEAN và Trung Quốc đạt bước tiến trong việc thỏa thuận đwược văn bản hướng dẫn 8 điểm thực thi DOC, thế nhưng, dư luận đánh giá vẫn còn chung chung, chưa đặt những vấn đề cơ bản nhất để giải quyết tranh chấp.  Theo ông, Việt Nam cần làm gì nữa để thúc đẩy DOC sang COC thành nguyên tắc mang tính ràng buộc pháp lý?
Đúng là từ khoảng cách đến thực tế còn xa. Hình thức văn bản nói thế, nhưng trong thực tiễn cuộc sống, nhận thức và hành động còn rất xa.
Điều quan trọng là chúng ta tiếp tục kiên trì xích lại gần nhau hơn, thống nhất quan điểm, giải quyết công bằng, hợp lý.
Đương nhiên, mỗi quốc gia đặt lợi ích chủ quyền của mình là trên hết. Người ta nói quan điểm của người ta. Nhưng khi đàm phán thì tìm giải pháp hợp lý.
Điều này trở lại với sự yếu kém trong công tác tuyên truyền của Việt Nam về đối ngoại nói chung, về những cái chúng ta đạt được.
Ví dụ, Hiệp định phân định biên giới trên bộ với Trung Quốc là hai nước Việt - Trung cùng thắng "win-win". Hai nước đều nói như vậy. Đó có phải là sự thật không? Tôi tin là đó là sự thật, vì tôi là người trong cuộc, khi đó là Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội,  Chủ nhiệm UB Đối ngoại của Quốc hội, xem xét kĩ quá trình đàm phán, cũng là người trình bày trước Quốc hội, làm sao để đại biểu hiểu rõ, nắm chắc sự đúng đắn, công bằng của quá trình đàm phán.
Nếu không phải trong Quốc hội, không được nghe đầy đủ, thì người ta cảm thấy hình như Việt Nam mình thiệt thòi nhiều quá. Thậm chí, có người nói này nói khác. Thông tin nhiễu đến như vậy mà ta lại không nói lại, phát biểu lại, giải thích cho nhân dân hiểu thêm...
Nhân dân ta giàu lòng yêu nước, có ý thức cao với tổ quốc của mình. Chúng ta không lấy của ai một tấc đất những cũng không chịu mất với ai một tấc đất của mình. Nhân dân lại không được thông tin, hoặc có cũng rất ít, đó là chưa nói có người, rất ít thôi, cố tình xuyên tạc, chống đối nhà nước bằng các cách khác nhau, thì người ta càng tìm mọi cớ, dù có thể chưa phải là sự thật, để tuyên truyền nói xấu. Về phía chúng ta, từ cơ quan có trách nhiệm lãnh đạo, chỉ đạo, đến hệ thống tuyên truyền của chúng ta hoạt động còn yếu.
Tôi làm đối ngoại, đi hoạt động quốc tế nhiều, tôi biết. Đơn cử, cách đây vài năm, đến Italia, Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội Italia nói Việt Nam các ông không có nhân quyền, đàn áp Tây nguyên. Tôi hỏi lại, các ông căn cứ vào đâu mà nói thế. Ông ấy đáp: đây này, tài liệu của chúng tôi dày cộp, do người Việt ở Mỹ gửi tới. Chúng tôi không có tài liệu nào của các ông cả. Các ông nói mình đúng đắn, chính nghĩa, thì tài liệu của các ông đâu? Không có! Các ông có nói được với ai đâu. Chúng tôi chỉ được nghe một chiều bên này thôi. Các ông hãy cung cấp tài liệu của các ông đi, chúng tôi sẵn sàng nghe.
Ý kiến của họ có thể thiên lệch về mặt nào đó, nhưng theo tôi cũng là có lý. Tự tôi thấy mình có trách nhiệm. Mình chưa góp phần thúc đẩy công tác tuyên truyền đối ngoại của chúng ta.
Còn khó khăn kinh phí, này khác, nhưng nhận thức, phương thức phải làm khác hơn.
Tất nhiên, câu chuyện tôi kể cách đây dăm năm rồi, bây giờ tiến hơn một chút, nhưng chưa đủ, cần phải làm mạnh hơn nữa.
Theo ông, bài học từ đàm phán trên bộ, và dư luận sau đó cần áp dụng như thế nào, trong câu chuyện Biển Đông hiện nay, với trong nước để tạo đồng thuận cũng như công luận quốc tế để nhận được sự ủng hộ?
Thực ra, việc giải quyết phân định biên giới trên bộ có khó khăn, phức tạp, nhưng vẫn có cơ sở từ trước đến nay rồi, có nền quan trọng là Hiệp định Pháp - Thanh. Đó là cơ sở tốt để căn cứ vào đó điều chỉnh trên thực tế, điều chỉnh cho công bằng.
Phân định Vịnh Bắc Bộ cũng khó nhưng vấn đề Biển Đông khó hơn nhiều. Ngay Vịnh Bắc Bộ phân định được rồi mà bây giờ vẫn khó nữa là.
Phân định rồi, giám sát, thực hiện như thế nào là cả vấn đề lớn. Từ hiệp định đi đến thực hiện rất khó.
Tranh chấp Biển Đông khó hơn nhiều. Vấn đề, lịch sử, thực tế như vậy, mỗi người nói theo cách có lợi cho mình, phù hợp với quan điểm của mình. Ta phải dựa vào thực tiễn, công lý quốc tế để đấu tranh. Tinh thần là tránh để xảy ra xung đột, xung đột bất lợi cho tất cả.


http://lemaiblog.wordpress.com/



Một trong những nguyên nhân chủ yếu nước VN mất về tay Pháp và phải chịu ách đô hộ hơn 80 năm trời là sự nhu nhược của triều đình Huế. Năm 1802, chấm dứt cuộc nội chiến kéo dài hơn hai thế kỷ, Nguyễn Ánh lên ngôi, lấy niên hiệu là Gia Long, quốc hiệu là Đại Việt, đóng đô tại Huế. Nguyễn Ánh lại sai sứ sang nhà Thanh cầu phong – An Nam quốc vương, cống nạp 3 năm một lần, 200 lạng vàng, 1.000 lạng bạc và các báu vật khác.
Nhớ lại chuyện họ Mạc cầu viện vua Thanh để chống vua Lê, đã không được gì mà còn phải chịu mất nhiều động sáp nhập vào TQ.
........................................................................................................
Nhà Nguyễn thống nhất giang sơn, từ Lạng Sơn đến Hà Tiên quy về một mối, có một chính quyền duy nhất, việc quản trị đất nước hết sức chặt chẽ, nhưng lòng dân không yên. Dù thống nhất đất nước nhưng triều Nguyễn để mất lòng dân nghiêm trọng. Mà mất dân là mất tất cả. Chưa đến 100 năm tồn tại mà triều Nguyễn chứng kiến hơn 400 cuộc khởi nghĩa là đủ rõ. Sở dĩ có nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra là do chính sách cai trị hà khắc, do đời sống khổ cực của người dân. Triều đình chỉ bày cách làm lễ tế trời, ăn chay vài bữa, vua quan làm vài bài thơ “sám hối” là coi như xong trách nhiệm, lại tiếp tục xây cung điện, lăng tẩm.
Lại có một câu hỏi, có “triều đình” nào xây dựng nhiều cung điện, lăng tẩm như triều Nguyễn? Và có “triều đình” nào thống nhất đất nước mà lại để mất lòng dân như triều Nguyễn?
Với cái nhìn thiển cận, triều đình Huế không dự kiến một cuộc xâm lăng từ phương Tây, không chuẩn bị sẵn sàng để bảo vệ độc lập dân tộc. Cho đến khi quân Pháp đánh chiếm Gia Định rồi mà triều đình vẫn còn lập luận rằng, Pháp xa ta lắm, họ lấy nước ta, cắt đất ta để làm gì. Họ chỉ cần mấy rẻo đất để lập thương điếm mua bán kiếm lời và truyền đạo, cùng lắm là gây chiến để đòi bồi thường chiến phí cao mà thôi!
.....................................................................................
Ngày 1.9.1858, quân Pháp và Tây Ban Nha nổ súng tấn công Đà Nẵng. Ngày 2.9 họ chiếm xong Đà Nẵng và bán đảo Sơn Trà. Quân VN rút lui về lập phòng tuyến chặn địch ở bờ biển. Quân Pháp lại vào chiếm Gia Định. Các đại thần triều đình Huế ngây thơ nghĩ rằng, lâu nay ta lạnh nhạt với họ, họ bị các nước láng giềng chê cười, cho nên họ đem quân đánh ta để được hòa! Làm quan đại thần mà lập luận quái gở như thế và nhà vua vẫn nghe – còn quái gỡ hơn nữa!
Bốn năm sau, ngày 5.5.1862, triều đình Huế ký kết hòa ước, nhận cắt ba tỉnh Gia Định, Biên Hòa, Định Tường cho Pháp, lại còn phải trả cho Pháp 20 triệu quan chiến phí. Đổi lại, triều đình chỉ được Pháp hứa là sẽ cho chuộc lại ba tỉnh. Tất nhiên, làm gì có chuyện Pháp cho chuộc lại ba tỉnh, chỉ thêm sự khờ khạo tột bậc của vua quan triều đình Huế thôi. Việc cắt đất sao mà triều đình đồng ý dễ dàng đến thế. Triều đình cũng mù tịt, không biết gì về sự sa lầy của Pháp trong cuộc chiến tranh với Mê-hi-cô ngay trong những năm 1862-1863 để có thể lợi dụng tình thế ấy.
Sự nhu nhược của triều đình Huế còn tăng hơn nữa khi mà cuối năm 1870, chiến tranh Pháp – Đức nổ ra và Pháp đại bại. Quân Pháp ở Nam Kỳ nghĩ rằng chỉ còn chờ quân triều đình đến tiêu diệt. Bấy giờ, nếu quân triều đình tiến công quân Pháp thì hoàn toàn chắc thắng. Ấy thế mà không, ngược lại, Tự Đức lại cử một phái đoàn vào Sài Gòn, chia buồn về việc Pháp bại trận, đồng thời dò hỏi khi nào Pháp trả lại 6 tỉnh cho triều đình. Câu trả lời của Pháp là không bao giờ – tất nhiên.
Không dám đánh địch, chủ trương mềm mỏng, “hảo hảo” với kẻ xâm lăng, nhu nhược, tất yếu sẽ đưa đến đầu hàng, mất nước.
Không chớp lấy thời cơ đánh lấy lại Nam Kỳ lục tỉnh, triều đình Huế chỉ biết án binh bất động, kiên trì đường lối hòa bình với Pháp, mong được lòng Pháp để chuộc lại đất đã mất. Pháp không những không cho chuộc lại mà còn tiến quân ra Bắc Kỳ, đánh chiếm Hà Nội chỉ với 100 quân, 3 tàu chiến nhỏ. Quan quân triều đình chỉ biết bó tay quy hàng.
Thế nhưng, trong tình thế khẩn cấp, đại quân triều đình từ Tây Bắc và các tỉnh tự động kéo về Hà Nội, đánh trận Cầu Giấy, Gác-nhê bị tử trận, quân Pháp tháo chạy. Quân Pháp bị vây trong các thành Hải Dương, Nam Định và Ninh Bình đều không thể chạy về Hà Nội, chỉ còn chờ chết. Ấy thế mà Tự Đức cho rằng, giết được Gác-nhê chỉ là kết quả nhất thời, đột xuất mà thôi. Nếu đánh thắng họ cũng khó giữ lâu dài được? Tự Đức liền hạ lệnh cho tư lệnh chiến trường Hoàng Tá Viêm phải ngưng chiến để hiệp ước với Pháp được ký kết – ngay trước giờ quân Pháp bị tiêu diệt không còn một mống. Bấy giờ quân Pháp chỉ còn một dúm chờ chết trong Hà thành, bị cả vạn quân ta bao vây, chỉ còn sống được vài hôm nữa mà thôi. Thế mà, ngay trên thế mạnh của mình, triều đình Huế lại ký kết hiệp ước 1874 – một hiệp ước ngu ngốc nhất! (Giáo sư Trần Văn Giàu).
Để kết thúc, chúng ta có một câu hỏi nữa, vậy trong lịch sử, có “triều đình” nào nhu nhược hơn triều đình Huế đã làm mất nước VN về tay Pháp?

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Dự xử án công khai bất thành


Dự xử án công khai bất thành

Nguyễn Quang A
Lúc nhỏ, do tò mò, mình đã trực tiếp chứng kiến vài vụ án kinh hoàng thời cải cách ruộng đất. Rồi suốt từ đó đến nay chưa dự bất cứ vụ xử án nào. Khi xử sơ thẩm vụ Cù Huy Hà Vũ mình ở xa, chỉ nghe các blogger tường thuật. 700 tờ báo chính thống chỉ là một cái loa và chẳng có thông tin gì. Mình thấy việc bắt Vũ, xử Vũ thật ngu xuẩn và làm cho uy tín của nhà nước Việt Nam sa sút thê thảm.
Mình ký cả hai lần kiến nghị đòi tự do cho Vũ, nhưng không ký “kiến nghị Tòa án nhân dân tối cao cho phép người dân được tham dự phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ”. Theo mình, đã là xử công khai thì bất cứ ai quan tâm đều có quyền dự, nếu đến sớm và còn chỗ ở trong và ngoài phòng xử. Không ai được quyền cản trở nên chẳng cần ai “cho phép” cả.
Mình ở khá xa, từ khoảng 50 km, nên đã đi rất sớm và đến đó khoảng 6h30. Đi một vòng thấy vẫn yên ắng. Nghĩ vẫn sớm nên đi ăn sáng, uống cà phê rồi vào dự vẫn kịp.
Gần 7h30 lực lượng công an, an ninh chắn hết các lối vào, mà chắn làm 2 lớp. Hỏi họ vào dự xử án phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ đi lối nào, họ chỉ sang đường Lý Thường Kiệt. Vượt được một lớp dây chặn ở đầu Lý Thường Kiệt-Quang Trung, qua Melia sang Bông Nhuộm sát Dã Tượng đối diện với Tòa án Tối cao, vấp lớp dây và người chặn thứ hai. Định cứ thế đi thẳng vào cổng. Họ chặn không cho vào vì không có giấy mời. Bảo vẫn còn chỗ, xử công khai sao lại cần giấy mời? Họ không trả lời, một người bảo công khai trên TV bác về mà xem! Làm sao mà họ sợ dân đến vậy?
Rẽ vào quán Cà phê 7 Dã Tượng thấy Xuân Diện, Xuân Bình ở đó, người buôn gió đã bị an ninh ép vào đây uống cà phê. Quay lại ngã ba Dã Tượng-Lý Thường Kiệt rồi băng qua đoàn khá đông công an, an ninh và những người đeo băng đỏ để đến chỗ Giáo sư Huệ Chi, Cù Thị Xuân Bích (em gái Vũ), nhà văn Vũ Thị Hảo, nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức và khoảng 20 người khác muốn vào dự nhưng bị chặn và đang đứng gần sứ quán Cu Ba, trên hè đường Lý Thường Kiệt. Số công an và an ninh “giữ trật tự” đông hơn những người muốn vào dự phiên tòa và lực lượng “giữ trật tự” dần dần đẩy họ về phía Quán Sứ.
Vẫn chiếc xe quen thuộc ngày 24-7 ở Bờ Hồ, vẫn cái băng ra rả phát ra “tụ tập đông người phải xin phép…., theo Nghị định 38,… phải giải tán…, bị xử lý nghiêm khắc” Người cầm loa điện đôn đốc các lực lượng chức năng “quyết liệt” giải tán sự tụ tập đông người.
Thật lạ kỳ! Nhà nước bảo xử công khai. Người ta đến, không cho vào lại vu cho họ tụ tập đông người và đòi xử lý. Đúng là lộn đầu đuôi. Cứ thế này thì có đến mùng thất mới có xã hội văn minh.
Ở đó chừng nửa giờ, rồi xuôi theo Quán Sứ, rẽ Trần Hưng Đạo, bước qua dây chặn về lại 7 Dã Tượng uống nước. Còn mỗi Xuân Diện cập nhật tin. Vài bàn bên công an bận sắc phục uống nước. Chắc họ cũng mệt và ngán hay đang làm nhiệm vụ?
Có quyền nhưng thực thi được quyền quả là cuộc đấu tranh cam go. Người ta dùng sức mạnh ngăn cản. Họ phạm luật rành rành, nhưng trong tay họ có dùi cui và còng số tám. Thật trớ trêu nhân dân lại đóng thuế nuôi họ! Lời giải thích, sự thuyết phục dường như chỉ là nước đổ lá khoai đối với những cái tai chỉ biết nghe lệnh. Chẳng phải chỉ ở trong và xung quanh Tòa án Tối cao. Hàng ngàn chữ ký của các nhân sỹ chẳng nghĩa lý gì. Rồi bảo “ô nhục”, “ngu xuẩn” cũng chẳng làm họ tỉnh cơn mê.
Nhìn thế thì biết chắc chắn chẳng có gì thay đổi. Đi về. Người ta tưởng rắn với dân thì dân sợ. Nhưng ngẫm kỹ thì không thể hiểu nổi vì sao họ lại sợ đến mức lú lẫn như vậy. Lịch sử sẽ phán xét.
N.Q.A
Tác giả gửi cho Quê choa
Nguon:Nguon: http://quechoa.info/2011/08/03/d%E1%BB%B1-x%E1%BB%AD-an-cong-khai-b%E1%BA%A5t-thanh/

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Nhat Si Bao Thu (Blog Tô Hải): Lại Bị Cắt Internet!

Nhat Si Bao Thu (Blog Tô Hải): Lại Bị Cắt Internet!

Ý KIẾN GIA ĐÌNH CÙ HUY HÀ VŨ VÀ NHỮNG NGƯỜI KHÁC


CHHV (áo trắng) tại tòa phúc thẩm -Ảnh: Routers
NTT: Gần 7 giờ tối hôm qua 2.8.2011, phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ đã kết thúc “y án tòa sơ thẩm”, tức là tuyên phạt 7 năm tù giam, 3 năm quản chế. Điều đó cho thấy chính quyền rất cương quyết chống lại các phát ngôn tự do biểu thị quan điểm cá nhân đối với thể chế chính trị ở Việt Nam. Tòa “xử rắn” như thế, còn chứng tỏ sự “răn đe” đối với những ai muốn phát biểu tư tưởng riêng của mình.
Sau khi phiên tòa kết thúc, gia đình Cù Huy Hà Vũ (vợ, và chú ruột tham dự phiên tòa) và một số luật sư, một số người đại diện tổ chức nhân quyền đã phát biểu ý kiến trên các phương tiện truyền thông. Dưới đây là một số ý kiến đó:
ĐCV phỏng vấn Luật sư Dương Hà (vợ Ls CHHV):
Diễn biến phiên tòa hôm nay ra sao, thưa chị? Nghe nói rằng các luật sư đã có lúc được tranh tụng?
LS Dương Hà: Không có tranh tụng gì đâu ạ. Chỉ được nói hơn một chút, đáng ra nói mười phần thì người ta cho nói chừng 5-6 phần. Người ta cũng không cho các luật sư nói thoải mái đâu, còn tranh tụng đúng nghĩa thì càng không có. Mình nói mình nghe, họ nói họ nghe, chẳng có ăn khớp gì với nhau, chẳng có đối đáp, chất vấn gì.
Lý lẽ của các luật sư bào chữa đưa ra là gì, thưa chị?
LS Dương Hà: Luật sư nêu ra đủ 12 điểm sai lệch của cáo trạng nhưng Viện kiểm sát cứ bênh chằm chặp. Bênh toàn bộ bản án sơ thẩm cũng như việc điều tra của bên an ninh. Luật sư nói việc lấy chứng cứ có nhiều vi phạm, chứng cứ đã bị bóp méo nhưng tòa vẫn bênh vực.
Tòa có  công bố toàn bộ các ‘chứng cứ’ không, thưa chị? Như 2 cái bao cao su chẳng hạn?
LS Dương Hà: KhôngHọ nói không cần thiết.
Tòa không cho nói, nhiều lúc luật sư bị chặn họng, thậm chí còn không cho luật sư viện dẫn các điều luật. So với phiên trước thì được nói hơn một chút nhưng vi phạm pháp luật lại vô cùng tệ hại. Kiểm soát viên thậm chí còn không biết bản án viết như thế nào mà còn nhầm lẫn điều nọ với điều kia, nói sai khoản A điều 88 bộ luật hình sự.
Nhưng về mặt thời gian thì phiên tòa kết thúc lúc gần 19 giờ, như vậy dài hơn rất nhiều so với phiên xử trước, tranh tụng không có, dẫn luật cũng không được, vậy họ làm gì trong thời gian đó, thưa chị?
LS Dương Hà: Lần trước họ làm liền một mạch, không có giải lao, không nghỉ trưa. Lần này nghỉ từ 11h30 tới 13h30 như vậy mất 2 tiếng rồi. Phần nữa thì ai nói người ấy nghe. Luật sư cứ nói luật sư nghe. Lần này không phải 1 ông thẩm phán đâu mà có tới 3 ông thẩm phán. Nói một đằng trả lời một nẻo, lằng nhằng kéo dài như vậy cho tới hết giờ thôi. Thậm chí Viện kiểm sát còn trả lời những điều mà luật sư không yêu cầu, còn cái mà luật sư hỏi thì họ không trả lời. Những sai sót mà luật sư vạch ra thì viện kiểm sát lờ đi rồi vào nghị án, sau đó ra tuyên án.
Nhiều lần tòa còn đe nẹt luật sư rằng, nếu nói thế này thế kia thì sẽ bị tòa đuổi ra, hay sẽ dùng biện pháp chế tài. Nói đúng ra luật sư người ta đã nhịn nhục để được ở lại tới cuối cùng.
Có nhân chứng nào không, thưa chị?
LS Dương Hà: Các nhân chứng mà những luật sư bào chữa yêu cầu tòa triệu tới thì từ lần trước tới lần này đều không được đáp ứng.
So sánh phiên xử hôm nay với phiên sơ thẩm thì gì hơn không?
LS Dương Hà: Chẳng có gì cả. Bên nào nói bên ấy nghe, luật sư xin dẫn luật tòa cũng không cho. Vậy thì tòa diễn làm gì cho nó tốn kém tiền của của dân, mất thời gian của những người tham gia. Kiểu xử như thế này là hoàn toàn không cần thiết.
Thái độ của tiến sĩ Hà Vũ hôm nay ra sao, thưa chị?
LS Dương Hà: Thưa, anh ấy rất bình tĩnh, rất rõ ràng và thẳng thắn đòi quyền hạn của mình, tất nhiên không được đáp ứng.
Anh ấy không hề sợ hãi hay bị khuất phục dù biết có thể bị tuyên án nặng. Anh tuyên bố sẵn sàng chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, sẵn sàng hy sinh cho tự do dân chủ, cho sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước ViệtNam.
Sau khi tuyên án chị có được gặp anh nữa không và anh Cù Huy Hà Vũ nói gì về bản án?
LS Dương Hà: Thưa, khi kết thúc phiên tòa anh ấy vẫn hô lên “Tổ quốc và nhân dân hãy phá án cho tôi” sau đó 7 viên công an xông vào lôi xềnh xệch anh ấy đi tôi cũng không kịp gặp mặt hay nhắn nhủ gì nữa.
Trước đó, chị có nói rằng hy vọng lần này tiến sĩ Hà Vũ sẽ được trắng án nhưng mức án vẫn y nguyên như vậy, chị và gia đình cảm thấy thế nào, thưa chị?
LS Dương Hà: Tự bản án này đã nói lên tất cả. Nếu có dân chủ thì không thể có một bản án như vậy. Nếu có dân chủ thì những người cầm cân nảy mực như quan toàn hay công tố họ phải biết nghe tiếng nói của hàng ngàn người dân đã lên án bản án này, hàng chục tổ chức nhân quyền, tổ chức luật sư, bao nhiêu nước người ta chỉ trích…
Trước phiên xử đã có nhiều kiến nghị tập thể gửi lãnh đạo nhà nước, như vậy, có thể thấy là không có tác dụng gì?
LS Dương Hà: Với nền pháp luật như thế này thì đều vô nghĩa hết. Lần này không phải 1 thẩm phán mà có tới 3 ông nhưng họ đâu có xử căn cứ vào pháp luật. Người ta thích cho ai đi tù thì sẽ đi tù, thích thả ai thì sẽ thả. Thế thôi!
Vì tôi là luật sư nên tôi luôn hy vọng vào pháp luật. Khi tuyên chồng tôi có tội, luật tố tụng hình sự của ViệtNamkhông còn giá trị nữa! Mà không chỉ có tôi, tất cả các nhân sĩ trí thức, những nhà lão thành cách mạng họ đều lên án việc làm sai trái của luật tố tụng.
Gia đình có xin xử giám đốc thẩm không, thưa chị?
LS Dương Hà: Giám đốc thẩm thì mình sẽ đề nghị nhưng thực ra họ xử với nhau trước rồi, với cách làm như lần này tức phiên phúc thẩm vẫn tiếp tục những sai trái từ phiên sơ thẩm thì khó có gì khác. Tất nhiên việc phải làm thì chúng tôi sẽ làm nhưng tôi không có tin tưởng gì vào cái chuyện “sống chiến đấu lao động và học tập theo pháp luật” cả.
Tôi rất đau lòng vì chính tôi là luật sư, tôi không còn biết sẽ sống bằng nghề gì nữa đây.
Chị có cho rằng bản án đã được quyết định từ trước phiên xử, bởi Bộ Chính trị không, thưa chị?
LS Dương Hà: Tôi không có khẳng định điều đó, nhưng bất kỳ ai quan tâm tới vụ án này người ta đều nói rằng đây là bản án bỏ túi. Ông Cù Huy Hà Vũ nói thẳng giữa tòa rằng, đây là sự trả thù của Nguyễn Tấn Dũng. Rằng, nếu anh ấy có bị làm sao về thể xác hay tinh thần khi ở trong tù thì Nguyễn Tấn Dũng phải chịu trách nhiệm về việc này.
Ông Cù Huy Chử (chú ruột của CHHV) phát biểu với VOA Việt Ngữ:
“Vẫn y án như ở phiên sơ thẩm. Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên về kết quả phiên tòa này. Tôi hoàn toàn biết trước điều đó, cũng như khi vụ án mới xảy ra, tôi đã biết vụ án sẽ đi đến đâu. Với kinh nghiệm của một người hiểu biết về mặt chính trị, hiểu biết về chế độ này, tôi hoàn toàn chả có gì không ngạc cả. Không những tôi, mà ngay bản thân Cù Huy Hà Vũ cũng không ngạc nhiên gì. Qua bức thư Vũ gửi cho đồng bào như một lời tuyên bố trước toàn thế giới, Vũ chẳng ngạc nhiên gì trước kết quả này đâu. Kết quả bản án này nói lên tính mất dân chủ của nhà nước, vì Vũ đấu tranh cho độc lập, tự do của dân tộc, quyền dân chủ của xã hội và của cá nhân, và đấu tranh xây dựng một nền cộng hòa theo đúng ý nghĩa của nó mà nhân dân thế giới đã từng xây dựng.”
Luật sư Trần Quốc Thuận (bào chữa cho CHHV), nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội và cũng từng là thẩm phán tại Việt Nam, nhận xét về phiên tòa phúc thẩm xét xử ông Hà Vũ:
“Phiên tòa diễn ra không đúng những gì đã quy định trong các điều luật, những gì được ghi trong Bộ luật tố tụng hình sự, Bộ luật hình sự, những điều ghi trong Hiến pháp, công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị của công dân năm 1966 mà Việt Nam tham gia ký kết vào ngày 24/9/1992. Tất cả điều này đều không được thi hành tại phiên xử này. Rất đáng tiếc. Phiên tòa này hoàn toàn không có đối đáp đúng theo luật quy định. Cuối cùng, Hội đồng thẩm phán cũng làm cái việc mà tôi nghĩ rằng đã chuẩn bị từ trước. Đó là điều rất không bình thường và rất buồn. Những dấu hiệu phạm tội chưa chứng minh được một cách thuyết phục. Các luật sư đưa ra lý luận, lý lẽ rất xác đáng, nhưng Viện kiểm sát không trả lời được mà cứ bảo là giữ y ý kiến, rồi cuối cùng tòa lại quyết định theo như thế.”
Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách Châu Á thuộc tổ chức bảo vệ nhân quyền Human Rights Watch, cho rằng:
“Cách đảng cộng sản Việt Nam phản ứng trong vụ án của ông Vũ cho thấy họ tìm cách lấy ông Vũ làm gương để răn đe, và điều này không thể chấp nhận được.”
Bà Delphine Reculeau điều phối viên thuộc Tổ chức Quan sát Bảo vệ những người đấu tranh cho nhân quyền có trụ sở tại Geneva phát biểu với VOA Việt Ngữ:

“Chúng tôi rất thất vọng trước bản án này vì nó chứng tỏ các luật sư bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam bị cản trở hoạt động của mình và phải đối mặt trước những hậu quả như thế nào và cũng cho thấy chính quyền Hà Nội vi phạm các công ước cam kết với quốc tế về nhân quyền và quyền dân sự ra sao. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi vụ này và lên tiếng kêu gọi không chỉ với Việt Nam mà cả với các đối tác của Việt nam nữa để ông Vũ được trả tự do.”
Luật sư Fernanda Venzon từ Trung tâm Luật Bảo vệ Môi trường, một tổ chức chuyên bảo vệ nhân quyền của các cá nhân và tập thể ở các nước đang phát triển nơi có các hoạt động đấu tranh chống lại các tác hại cho môi trường, lên tiếng với Ban Việt Ngữ VOA:
Kháng cáo của ông Vũ bị bác, đây không phải là điều bất ngờ và một lần nữa xác nhận thực tế rằng ông Vũ không được xét xử trong một phiên tòa công bằng và công minh. Chúng tôi đã gửi thông tin lên nhóm công tác Liên hiệp quốc chống lại việc bắt bớ tùy tiện và trường hợp của ông Vũ sẽ được mang ra trong phiên xử kế tiếp của nhóm công tác diễn ra từ ngày 29/8 đến 2/9. Chúng tôi hy vọng nhóm công tác Liên hiệp quốc sẽ kết luận rằng việc bắt bớ giam cầm ông Vũ là tùy tiện và ra khuyến nghị đối với chính phủ Việt Nam, yêu cầu phóng thích ông Vũ, vì bất kỳ hành động nào tước quyền tự do của công dân vì người ta thực thi quyền tự do bày tỏ quan điểm đều được xem là sự bắt bớ tùy tiện.”
(NTT tổng hợp)
  Nguồn:

Đâu là Sự Thật về vụ Nguyễn trí Đức

Nguôn:http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/Xa-hoi/518981/khong-co-viec-cong-an-ha-noi-tran-ap-dan-ap-tho-bao!.htm
Kết luận điều tra, xác minh về giải quyết việc tập trung đông người biểu tình tự phát ngày 17-7-2011 tại Hà Nội:
Không có việc Công an Hà Nội trấn áp, đàn áp thô bạo!
02/08/2011 15:12
(HNMO) – Chiều nay (2-8), tại Hà Nội, Công an Thành phố Hà Nội đã có thông báo chính thức kết luận điều tra, xác minh về giải quyết việc tập trung đông người biểu tình tự phát ngày 17-7-2011 vừa qua. Tới dự có đại diện Bộ Ngoại giao, Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh – Giám đốc Công an Thành phố, đại diện một số ban, ngành liên quan và đông đảo các nhà báo.

Nội dung thông báo cho biết: ngày 20-7 và ngày 27-7-2011, Công an Thành phố Hà Nội nhận được đơn thư của ông Nguyễn Xuân Diện, trú tại phòng 201, nhà B8, tập thể Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội; ông Lê Dũng, trú tại 54B Hà Trì 3, phường Hà Trì, quận Hà Đông, Hà Nội và một số ông bà đồng ký tên, đề nghị Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội trả lời về sự việc một số người tập trung biểu tình tự phát phản đối TQ gây hấn tại Biển Đông ngày 17-7-2011 đã bị các lực lượng công an thành phố “đàn áp thô bạo”. Trước sự việc trên, Giám đốc CA TP đã giao cho Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an Thành phố Hà Nội phối hợp với Viện Kiểm sát nhân dân TP khẩn trương xác minh, điều tra theo đúng các quy định của pháp luật về vấn đề trên.

Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an Thành phố Hà Nội kết luận như sau:

1. Công an Thành phố Hà Nội không có chủ trương “trấn áp”, “đàn áp thô bạo”, “bắt giữ” người trong cuộc tập trung biểu tình tự phát ngày 17-7-2011. Để đảm bảo an ninh trật tự, lực lượng làm nhiệm vụ đã kiên trì tuyên truyền, giải thích, thuyết phục, vận động và chỉ tiến hành cưỡng chế số người cố tình tập trung đông người, gây cản trở giao thông, gây mất an ninh trật tự TP theo Nghị định 38/2005/NĐ-CP của Chính phủ.

2. Liên quan đến những bức ảnh và đoạn video clip về lực lượng làm nhiệm vụ khiêng một công dân trong cuộc tập trung biểu tình tự phát ngày 17-7-2011, Cơ quan điều tra đã phối hợp với Viện Kiểm sát nhân dân điều tra, xác minh:

- Công dân mà lực lượng làm nhiệm vụ khiêng lên xe buýt là anh Nguyễn Chí Đức, SN 1976, trú tại phòng 503 nhà A1, ngõ 1 Khâm Thiên, Đống Đa - HN, nhân viên Trung tâm dịch vụ khách hàng – Viễn thông Hà Nội. Sáng 17-7-2011, anh Đức có tham gia đoàn biểu tình tự phát chống Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông, tại khu vực Điện Biên Phủ - Trần Phú. Lực lượng làm nhiệm vụ đã tuyên truyền, vận động, yêu cầu đoàn biểu tình giải tán, không tập trung đông người, gây mất an ninh trật TP. Anh Nguyễn Chí Đức đã tỏ thái độ chống đối bằng cách ngồi bệt xuống đất, do đó lực lượng làm nhiệm vụ buộc phải khiêng lên xe buýt, đưa về Đồn Công an số 1 Mỹ Đình, Từ Liêm, HN để tuyên truyền, giải thích.

Nhằm tiến hành làm rõ việc anh Đức có bị đánh hay không, cơ quan chức năng đã gặp và đề nghị anh Đức trình bày rõ sự việc. Trong bản tường trình, anh Đức đã khẳng định không bị ai đánh, chỉ có sự xô đẩy khi đưa anh Đức lên xe buýt. Đồng thời anh Đức cũng tự nhận, do không bị thương tích, sức khỏe và tinh thần bình thường nên anh Đức từ chối đi khám thương và không có đề nghị gì. Mặc dù vậy, Cơ quan Cảnh sát điều tra vẫn yêu cầu cơ quan chủ quản đưa anh Đức đi khám thương. Tại Bệnh viện E, HN, bác sĩ khám và kết luận: Không phát hiện thương tích hay tổn thương trên người anh Nguyễn Chí Đức.

- Căn cứ vào các tài liệu điều tra, xác minh thu thập được, Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an Thành phố Hà Nội kết luận: không có căn cứ xác địnhanh Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp khi tham gia biểu tình tự phát phản đối Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông ngày 17-7-2011. Tuy nhiên sau sự việc trên, Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội đã tạm đình chỉ công tác những cán bộ có liên quan đến sự việc để kiểm điểm, nghiêm khắc phê bình và rút kinh nghiệm chung.

Các thông tin trên đã được đưa ra trước các nhà báo tại hội nghị giao ban báo chí thường kỳ do Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tổ chức chiều nay (2-8).

Hồng Hải


Và đây:


VỤ ĐẠP VÀO MẶT CÔNG DÂN, ĐÂY MỚI LÀ SỰ THẬT!
Nguyễn Chí Đức: Họ đã “chơi” đồng chí của họ
Nguồn:http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/08/vu-ap-vao-mat-cong-dan-ay-moi-la-su.html
Khánh An, phóng viên RFA
2011-08-02
Chiều ngày 2/8, Công an thành phố Hà Nội có thông báo chính thức về kết luận điều tra, xác minh về việc lực lượng an ninh giải quyết việc tập trung của người biểu tình tại Hà Nội vào hôm 17/7.

RFA screen shot
Đại úy công an tên Minh đứng trên xe đạp liên tục vào mặt một thanh niên đi biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội.

Riêng trong vụ video clip quay lại cảnh anh Nguyễn Chí Đức bị một nhân viên an ninh đạp vào mặt, công an Hà Nội cho biết anh Đức đã khẳng định trong bản tường trình rằng không bị ai đánh, chỉ có sự xô đẩy khi đưa anh Đức lên xe buýt.
Công an TP. Hà Nội kết luận “không có căn cứ xác định anh Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp khi tham gia biểu tình”.
Theo đó, công an thành phố Hà Nội kết luận không có việc công an trấn áp, đàn áp thô bạo hay bắt giữ người biểu tình.
Buồn, phẫn nộ
Sau khi các thông tin trên được đăng tải trên báo Hà Nội Mới, anh Nguyễn Chí Đức, tỏ ra rất buồn và phẫn nộ. Trả lời phỏng vấn của phóng viên Khánh An, anh cho biết:
Nguyễn Chí Đức: Nội dung họ bảo tôi khẳng định không bị đánh là sai. Thực sự tôi đã nói là tôi bị đạp nhưng tôi không xác định ai là người đạp vào mặt tôi. Lúc ấy ở cạnh xe buýt, mình không biết ai đạp cả, bị đạp xong mình rất tá hỏa. Tôi đã nói thế rồi. Nhưng điều này mới quan trọng, lúc ấy làm việc với rất nhiều công an thành phố, viện kiểm sát và với cả giám đốc công ty tôi là bí thư đảng ủy thì tôi đã chỉ mặt tất cả những người công an ở đấy bảo là “Tôi làm việc này là vì Đảng.
Bản thân tôi là đảng viên, tôi làm việc hợp tác với các anh là vì tôi muốn bảo vệ Đảng tại vì tôi không muốn đi quá sự việc”. Nhưng sau sự việc này thì tôi quá buồn. Tôi chả còn gì để mất cả. Họ đã xúc phạm danh dự của tôi, mà họ lại là đồng chí của tôi. Họ đổi trắng thành đen, làm tôi rất buồn. Tôi đã muốn giảm nhẹ sự việc nhưng mà bây giờ họ viết lên báo khẳng định tôi không bị đánh.
Các bạn nên nhớ báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng ủy Hà Nội chứ không phải là một tờ báo bình thuờng, báo

Báo Hanoimoi ngày 02 tháng 8, 2011 đăng tin về sự việc anh Nguyễn chí Đức. RFA Screen cap
giải trí, báo Dân Trí hay VnExpress, những báo đấy đối với tôi không quan trọng nhưng báo Hà Nội Mới, chính nghĩa nó khác hẳn. Tôi rất buồn.
Tôi nói chuyện với một anh công an thành phố, tôi nói với anh là “Các anh làm thế là các anh đẩy em vào đường cùng rồi. Nó làm mất danh dự của em. Cú đạp đối với em không có ý nghĩa gì cả, nhưng các anh làm thế là coi như tất cả họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp cơ quan họ đọc bài báo đấy thì họ nghĩ em là cái gì? Trong khi đó, sự thật vẫn là sự thật”.
Tôi đang rất phẫn nộ, rất buồn. Bố mẹ tôi đã rất phẫn nộ. Lúc đầu tôi giấu sự việc ấy để không cho ai biết. Bố mẹ tôi không biết, tại vì tôi biết bố mẹ tôi xem cái (video clip) đấy là rất phẫn nộ nên tôi giấu. Nhưng có 4 người công an, trong đó có công an phường, công an thành phố, đến nhà tôi thì bố mẹ tôi lúc đầu còn trách móc tôi là tại sao lớn rồi còn đi biểu tình, tại sao ra đấy làm gì cho người ta bắt bớ cho nó khổ mà chả giải quyết được gì cả.
Nhưng sau khi bố mẹ tôi xem phóng sự đấy, bố mẹ tôi rất phẫn nộ và bố tôi nói luôn: “Đây là quân phát xít!”. Tôi rất buồn. Chính bố mẹ tôi muốn kiện nhưng tôi đã giảm nhẹ sự việc, tôi không muốn sự việc đi quá xa, nhưng bây giờ họ đẩy tôi vào thế đường cùng rồi, tại vì báo Hà Nội mới là cơ quan ngôn luận của đảng, thành ủy Hà Nội.
Tôi là một đảng viên. Như vậy, họ đẩy đồng chí của họ ra khỏi tổ chức rồi. Tôi đã là nạn nhân mà bây giờ họ làm như thế thì tôi rất buồn.
Khánh An: Vâng, thưa anh Đức, theo thông tin kết luận điều tra có nhắc đến sự việc anh từ chối đi khám sức khỏe và không đề nghị gì vì không bị thương tích. Việc này là như thế nào?
Nguyễn Chí Đức: Hôm đi làm việc với công an thành phố và với cả lãnh đạo cơ quan tôi nữa thì tôi bảo là tôi bị đạp, còn họ viết nội dung gì thì tôi không biết. Lúc đấy tôi cũng muốn cho xong việc đi. Còn sự việc đi khám bệnh thì thực sự tôi không muốn đi khám vì đó là ban đêm, đi với công an thành phố rồi nhỡ đâu họ làm gì đấy tôi thì sao, tức là tôi phản đối dữ dội là tôi không đi khám.
Một hai hôm sau, cơ quan tôi họ làm cái lệnh điều xuất đi khám thì tôi đi khám thôi. Lúc đầu tôi cũng chống đối tại vì tôi sợ đi khám chỗ này chỗ khác nhỡ đâu có chuyện gì mà họ sắp xếp trước thì sao. Cho nên tôi bảo với người được giao nhiệm

Anh Nguyễn Chí Đức (x), nạn nhân của cú đạp lịch sử, nhận hoa từ người thân sau khi được công an thả hôm 17/7/2011. Hình do anh Đức gửi RFA
vụ mời tôi đi khám là đi khám ở một bệnh viện ngẫu nhiên.
Tôi chọn một bệnh viện ngẫu nhiên là bệnh viện E, tức là không có sự sắp xếp gì cả. Đưa bệnh viện E, họ bảo “Bệnh viện E là bệnh viện gì thế?” vì đáng nhẽ làm ở bệnh viện của công ty. Nhưng tôi bảo “Không, nếu đi bệnh viện của công ty thì tôi không đi khám.
Tôi sẵn sàng bị đuổi việc chứ tôi không đi khám ở bệnh viện”, tại vì tôi phòng trường hợp nhỡ có gì bất trắc xảy ra với tôi thì sao. Tôi đi một mình rất nguy hiểm nên tôi bảo là phải đèo tôi đi vì tôi sợ có vấn đề gì xảy ra. Một người trong cơ quan đèo tôi đi và chọn một bệnh viện ngẫu nhiên để khám sức khỏe, tức là chụp hình đấy.
Gián tiếp phá hoại Đảng
Khánh An: Vâng, như vậy anh có định là sẽ làm gì đối với thông tin đưa ra trên báo chí không?
Nguyễn Chí Đức: Thực ra tôi chỉ làm một người bình thường, ngay cả trong cơ quan tôi cũng chỉ là một công dân bình thường và tôi cũng xác định thế thôi. Mình không muốn mơ mộng vì ở hoàn cảnh thế này, một đất nước như thế này ở mặt bằng thế giới, mình cũng chỉ là người bình thường thôi. Nhưng họ dùng cơ quan ngôn luận chính thức của đảng, thành ủy Hà Nội họ chơi tôi.
Thực sự bây giờ tôi không biết làm gì cả. Ngày mai tôi sẽ lên gặp bí thư đảng ủy để xem thái độ của đồng chí đấy với giám đốc như thế nào. Nếu ủng hộ tôi thì còn khác, còn nếu phủi tay cũng giống như công an thành phố Hà Nội thì có lẽ là tất cả hệ thống chính trị nó đẩy tôi ra khỏi đảng.
Nên nhớ rằng bố mẹ tôi là người Nghệ An, họ hàng tôi là Nghệ An, rất nhiều người theo đảng rồi, từ thời Việt Minh năm 1930, tức là trước khi Hồ Chí Minh về nước, ông nội tôi, anh em ruột của ông nội tôi và rất nhiều đồng chí khác đã theo đảng, theo Việt Minh và họ đã chết trước khi Hồ Chí Minh về nước, nhưng mà họ không có gì phải buồn phiền đó là vì lý tưởng cao đẹp.
Nhưng bây giờ, hệ thống chính trị kết hợp với công an làm như thế này thì tôi rất buồn. Họ đã chính thức đẩy tôi. Nếu mà họ tiếp tục đẩy tôi vào đường cùng thì tôi cũng chả còn gì để mất cả tại vì họ đã dùng báo chính thống để họ “chơi” đồng chí của họ. Thực sự là họ đã “chơi” một đồng chí của họ chứ không phải là “chơi” một công dân nữa.
Khánh An: Thưa anh, có thông tin cho rằng anh công an tên Minh, người đã đạp vào mặt anh, đã bị tạm đình chỉ công tác…
Nguyễn Chí Đức: Thực sự tôi không quan tâm tên Minh là ai, tôi không quan tâm đến bất kỳ lãnh đạo công an thành phố là ai vì sau sự việc đấy, tôi vẫn muốn tôi chỉ là người bình thường thôi. Nói thật là tôi bất đắc dĩ phải nổi tiếng.
Có rất nhiều người đến thăm, công an rồi tự nhiên cơ quan đoàn thể họ cứ gặp tôi là họ nói. Hàng xóm họ biết tôi, họ quý mến tôi thì họ hỏi chuyện kiểu khác, nhưng công an thành phố họ gặp tôi là với một thái độ khác, mặc dù họ rất mềm mỏng, ôn tồn nhưng mà tôi hiểu là họ muốn biết thái độ của tôi.
Ngay cả sáng nay cũng có người hỏi tôi là có ra chỗ Cù Huy Hà Vũ không, nhưng tôi chả quan tâm vụ đấy. Chỉ đến chiều tôi đi làm thì tôi có gặp một số anh em vì bị cấm đường, trên đường về đi làm thì phải qua đấy, thấy bị cấm đường thì nhân tiện có mấy người bạn cùng đi biểu tình với tôi đang ở đấy thì gặp thôi.
Khánh An: Anh nói rằng sau sự kiện báo Hà Nội Mới đăng thông tin lên thì nó đã làm cho anh rất buồn, rất bức xúc. Như vậy sự kiện này có làm thay đổi nhận định của anh không?
Nguyễn Chí Đức: Tôi có một nhận định là chính công an nhân dân là người gián tiếp phá hoại Đảng Cộng Sản, chứ không phải là những người biểu tình, tại vì họ đổi trắng thành đen. Họ làm sự việc thành ra bây giờ dựng đứng tôi rồi đây này. Lúc tường trình tôi bảo là tôi bị đạp, các anh muốn viết là va chạm gì đấy nhưng tôi là tôi bị đạp. Bản thân tôi là đã đứng xa cách đoàn biểu tình tới 30 met rồi, tôi cảnh giác tại vì lần trước tôi đã bị bắt rồi, tôi không muốn bị bắt, không phải là tôi sợ nhưng tôi cũng chả muốn an ninh chú ý đến tôi nên tôi đã đứng rất xa rồi, họ còn chỉ đạo bắt tôi. Tôi đang đi trên vỉa hè.
Hôm nay tôi nói thẳng ra vì sự việc đã ra như thế. Báo Hà Nội Mới đăng như thế này là một đòn rất phũ phàng với tôi. Mai mốt những bài báo này là báo in, báo giấy rồi bạn bè, gia đình, đồng nghiệp của tôi họ có thể không đọc báo trên mạng, blog nhưng họ báo ấy thì chết tôi rồi.
Tôi làm sao thanh minh được? Báo chính thống mà. Thanh minh cũng chả làm gì cả, mà tôi cũng không cần thanh minh nữa. Tôi chỉ quan tâm là những người đi biểu tình với tôi họ vẫn còn tin tôi, đó là điều đáng mừng đối với tôi. Tôi trân trọng cái đấy. Đó là những người thực việc thực. Gia đình, bạn bè, anh em, họ tin tôi là được. Những người bạn đi biểu tình, tôi không bao giờ phản bội họ.
Tôi đã đi biểu tình và tổng cộng bị bắt 3 lần rồi, chả lẽ tôi lại đi bán đứng họ, thế là tôi tự sỉ nhục tôi. Bán đứng những người đi biểu tình à? Không bao giờ! Tôi có bị làm sao thì cũng không bao giờ phản bội họ.
Khánh An: Vâng, cám ơn anh rất nhiều đã dành thời gian cho đài. Kính chúc anh mọi sự an lành và mong là…
Nguyễn Chí Đức: Tôi nghĩ là không an lành đâu. Sau sự kiện này là không an lành với tôi nhưng nói chung là tôi cũng không sợ nữa vì tôi quá phẫn nộ đi. Báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng mà họ “chơi” đồng chí của mình.
Tôi là nạn nhân mà bây giờ họ dựng đứng tôi hóa ra tôi là người dối trá, trả lời phỏng vấn báo này báo nọ là dối trá, bây giờ là dối trá rồi sau này họ bảo tôi vu khống thì chết dở tôi. Đã đến nước này rồi thì tôi cũng chả cần nữa, tôi không quan tâm.
Khánh An: Dạ vâng, cám ơn anh rất nhiều.