Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Yêu nhau, rào dậu cho kín.

Ngày 07 tháng 12 năm 2011

http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2011/12/bat-on-tu-ben-kia-uong-tuan-tra-bien.html

NHỮNG BẤT ỔN TỪ BÊN KIA ĐƯỜNG TUẦN TRA BIÊN GIỚI?..

Phía Trung Quốc đổ đất đá, lấn suối phân chia, sát biên giới Móng Cái
Mai Thanh Hải - Đến hôm nay, hơn 2.000/10.000 km đường tuần tra biên giới (ĐTTBG) đã hoàn thành, sau hơn 20 năm chuyển từ ý tưởng thành hiện thực.

Có thể khẳng định, sự xuất hiện của ĐTTBG, không chỉ là khát vọng ngàn đời của cha ông về một biên cương bình yên - no ấm, mà còn từ cả những câu hỏi thực tiễn nóng bỏng và đối sách với âm mưu thâm độc của các thế lực bành trướng. 

Cha đẻ của tuyến ĐTTBG là Đại tướng Phạm Văn Trà. Cuối thập niên 80, khi giữ chức Tư lệnh Quân khu 3, Tướng Trà nhiều lần tới vùng biên giới Bình Liêu, Móng Cái (Quảng Ninh) và rất băn khoăn khi thấy, nhiều nơi sâu vào nội địa 5 -7 km không có dân ở. Trong khi đó, phía Trung Quốc, dân ở rất sầm uất, thậm chí họ còn thả cả trâu bò sang đất ta.
Đường chạy trên biên giới Việt - Lào

Mặc dù đã có Bộ đội Biên phòng làm nhiệm vụ, nhưng đi 5-7 km sát đường biên, không hề thấy bóng dáng người dân... khiến Tướng Trà cảm giác chống chếnh, bất ổn.

Ý tưởng "phải đưa dân ra sát biên giới" định hình và trở thành quyết tâm lớn, trong đầu vị Tư lệnh. Mà muốn đưa dân ra, thì phải có đường đi...

Đầu năm 1988, tại một cuộc họp Bộ Quốc phòng, Bộ Tư lệnh Biên phòng báo cáo: "Bị mất 1 cột mốc ở Quảng Ninh". Bộ đội Biên phòng và Quân khu 3 nhận lệnh phải đi tìm bằng được. Cuối cùng, người tìm ra cột mốc là một già làng 78 tuổi... - Câu chuyện này càng thôi thúc Tướng Trà ý tưởng đưa dân ra biên giới và vị Tướng đã bàn với lãnh đạo Quân khu, đưa bộ đội ra trước, tổ chức rà mìn, làm nương rẫy.
Nền đường chủ yếu làm bằng vật liệu bê tông

Sau đó, Bộ Tư lệnh Quân khu 3 xin ý kiến tỉnh Quảng Ninh, đưa dân về các bản cũ sát biên giới. Từ một xã thí điểm, dần mở rộng ra 2-3 xã.

Người dân được làm nhà, giao đất, giao rừng quản lý, đồng thời cũng "giao” cho dân phối hợp với bộ đội quản lý đường biên, cột mốc.

Dự án Vùng Kinh tế - Quốc phòng ở Tiên Yên, Ba Chẽ đã hình thành. Từ thành công ban đầu, ý tưởng làm đường càng thôi thúc vị Tướng.

Tướng Trà đặt vấn đề với Bộ Quốc phòng (BOP) và được đồng ý. Thế là, bộ đội  triển khai xây dựng những đoạn "Đường vành đai biên giới” đầu tiên. Từ đó, các địa phương khác cũng từng bước xây dựng "Đường vành đai biên giới”, tuy chỉ là đường nhỏ hẹp, cấp phối hoặc rải đá dăm.

Tính đến năm 2005, đã có 21 dự án (dài 484 km), do Bộ đội Biên phòng các tỉnh thực hiện.
Biên giới phía Bắc, đi làm đường?..

Mùa hè năm 2004, vụ gây rối diễn ra ở Tây Nguyên. Đại tướng Phạm Văn Trà vào tìm hiểu tình hình, càng thấy rõ đòi hỏi hàng đầu đặt ra lúc này là: Phải có đường tốt hơn phục vụ tuần tra, kiểm soát biên giới.

"Khó khăn nhất là từ Bình Phước đi Đắc Nông, phải xuyên qua rừng, hoặc vòng 200 km mới ra được biên giới. Tôi quyết định làm cho được đoạn gần 60 km ở Đắc Nông, thông tuyến biên giới từ Tây Ninh tới Đắc Nông. Tôi giao cho Bộ đội Công binh làm nhanh, như xây dựng các công trình chiến đấu và yêu cầu xây dựng, hoàn thiện Đề án tổng thể về ĐTTBG!”- Đại tướng Phạm Văn Trà kể.

Ngay sau đó, Thủ tướng Chính phủ (TTg) đã có tới 3 cuộc họp nghe lãnh đạo BQP báo cáo Đề án con đường. Lúc đầu, do nhiệm vụ cấp bách, BQP chỉ chuẩn bị phương án làm đường nhỏ, nền đường 3m, trải nhựa cấp phối hoặc đá dăm, đủ cho xe U-oát đi, hoặc chỗ nào khó hơn thì đủ cho người, ngựa biên phòng đi tuần tra.

Tuy nhiên, Chính phủ lại đặt vấn đề: "Nếu làm đường chỉ đủ đi tuần tra thì hơi phí?. Liệu có thể làm con đường lớn hơn, vừa phục vụ Quốc phòng, vừa phục vụ dân sinh?”.

Ngày 4/11/2004, TTg đã chủ trì Hội nghị thường trực Chính phủ nghe BQP báo cáo dự thảo kế hoạch củng cố và xây dựng tuyến ĐBG đất liền đến năm 2010.

Sau khi nghe Thượng tướng Phùng Quang Thanh (khi đó là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng Tham mưu trưởng) báo cáo, TTg kết luận: "Kết hợp tốt giữa KTXH với Quốc phòng, an ninh. Không làm đường rộng 3m, mà phải làm đường lớn hơn”.

Ngay sau đó, hàng loạt đơn vị khảo sát thiết kế của BQP vào cuộc và đầu tháng 8/2005 đã khảo sát được gần 5.000km biên giới. Một phương án tuyến của con đường từ Móng Cái (Quảng Ninh) đến Hà Tiên (Kiên Giang) đã ra đời và bộ đội lại tiếp tục khảo sát cụ thể nhiều khu vực trọng điểm, xác định từng cọc mốc, từng hướng tuyến sao cho ngắn nhất, hợp lý nhất, kinh tế nhất.

Khi Dự thảo Đề án ở mức hoàn chỉnh hơn, ĐTTBG là đường ô tô chạy dọc biên giới, nền rộng 5,5m, mặt đường 3,5m, kết cấu bê tông xi măng, các công trình trên đường làm bằng thép và bê tông cốt thép.

 Con đường theo Đề án phác thảo dài 14.250km, trong đó xây dựng mới hơn 10.196km, qua 25 tỉnh (dài hơn cả Vạn Lý Trường Thành), dự kiến sẽ phải làm trong hàng chục năm mới hoàn thành. 
Tại phiên Họp thường kỳ của Chính phủ (tháng 12/2006), Chính phủ đã ra Nghị quyết về ĐTTBG, nhất trí với đề nghị của BQP: "Đây là công trình Quốc phòng an ninh, quản lý theo cơ chế đặc thù, sử dụng lực lượng quân đội thi công theo hình thức chỉ định thầu".

Ngày 14/3/2007, TTg Nguyễn Tấn Dũng đã ký Quyết định 313/QĐ-TTg phê duyệt đề án "Quy hoạch xây dựng đường TTBG đất liền giai đoạn 2006-2010 và những năm tiếp theo”.

Đầu năm 2012 tới đây, 250 km ĐTTBG nối Quảng Ninh với Lạng Sơn sẽ chính thức đi vào hoạt động.

Tuy nhiên, cũng trên chính cung đường này, đã xuất hện một số tình hình mới, rất đặc trưng cho ý đồ lấn chiếm của phía Trung Quốc.

Đơn cử như tại Quảng Ninh: ĐTTBG đi qua khu vực Cửa khẩu Bắc Phong Sinh (huyện Hải Hà) và Hoành Mô -Đồng Văn (huyện Bình Liêu), khi thấy chúng ta xây dựng ĐTTBG, phía Trung Quốc cũng vội vã huy động các loại xe máy hiện đại, gấp rút xây đường to bên phía họ.
Sau 1 ngày vất vả, vẫn không quên... tự sướng

Đặc biệt, ở những đoạn có ranh giới bằng sông - suối, phía Trung Quốc xây kè, hoặc dùng các biện pháp để nắn dòng chảy sang phía bờ Việt Nam, hòng gây sụt lở, để lấn được thêm ở phía sông bên họ. Có những con suối nhỏ, phía Trung Quốc đổ đất phía bên họ, lấn ra khiến con suối biến thành... lạch nước nhỏ. Việc này đã và đang diễn ra ngay trên địa bàn thôn Pò Hèn (xã Hải Sơn, TP. Móng Cái)...

Không chỉ trong vấn đề biên giới lãnh thổ, phía Trung Quốc cũng gây khó khăn cho hoạt đông giao thương, phát triển kinh tế ở một số Cửa khẩu có ĐTTBG ngang qua.

Đơn cử như trường hợp Cửa khẩu Bắc Phong Sinh (huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh). Ðối diện Cửa khẩu Bắc Phong Sinh là Lý Hoả (Trung Quốc).

Theo hiệp định tạm thời giữa Việt Nam và Trung Quốc, Bắc Phong Sinh và Lý Hoả không có trong danh sách 21 cặp Cửa khẩu dự kiến sẽ mở.

Nhiều năm qua (đặc biệt từ khi Chính phủ có thành lập Khu Kinh tế Cửa khẩu Bắc Phong Sinh), Cửa khẩu đã được đầu tư nâng cấp cơ sở hạ tầng như sân bãi, nhà kiểm hoá, đường vận chuyển hàng hoá...

Mặc dù Việt Nam đã đưa Bắc Phong Sinh vào hoạt động, đạt quy mô Cửa khẩu chính, nhưng Trung Quốc vẫn coi hoạt động của Lý Hoả như một điểm thông quan. Do vậy, việc cấp Sổ Thông hành xuất nhập khẩu, đóng dấu kiểm chứng xuất nhập cảnh, chưa thực hiện được.

Mặt khác, việc quản lý hoạt động xuất nhập khẩu phía Trung Quốc vẫn theo chế độ biên mậu, thời gian mở cửa lại không ổn định (thường không quá 4 giờ/ngày); chính sách quản lý biên mậu thay đổi theo từng thời điểm, thường xuyên tăng phí và dịch vụ, tăng cường kiểm soát chặt chẽ người xuất nhập cảnh và hàng hoá xuất nhập khẩu...

Thời điểm này, cùng với đoạn Móng Cái - Lạng Sơn, một số đoạn ĐTTBG đã thông tuyến với tổng chiều dài lên tới gần 800km (dài nhất là đoạn Kon Tum - Gia Lai, 550km). Thế nhưng, những phức tạp đang chờ đợi những người lính Công binh xây dựng con đường và những người lính Biên phòng sử dụng con đường. lại hầu như nằm ở cung giáp biên giới Trung Quốc.

Nhiều tướng lĩnh, sĩ quan cao cấp, khi nhắc đến ĐTTBG đã lạc quan: Sẽ lập nên kỳ tích mới về một con đường bê tông dài nhất thế giới, “Con đường của hòa bình, hữu nghị và phát triển” (chữ dùng của ông Tướng Nguyễn Văn Thành, Phó Tổng Tham mưu trưởng QĐNDVN).

Thế nhưng, với những người lính đã - đang bám trụ với từng tấc đất biên giới, thì con đường (đoạn xa nhất chỉ cách đường biên giới cho phép là 1 km, còn lại đều bám sát đường biên) vẫn là những địa bàn hiểm trở, núi cao vực sâu chia cắt, thuận tiện hơn cho bước chân tuần tra Biên phòng, nhưng nỗi vất vả giữ đất - giữ nước không thể tính toán lại được bằng 2 chữ "nhàn nhã"... Bởi phía bên kia biên giới, những cái đầu bành trướng vẫn đang suy tính - nghiền ngẫm tìm cách chiếm đất và bao năm nay, với biên giới, chưa có khái niệm "thời bình".

Giới thiệu một số hình ảnh về ĐTTBG, đoạn đi qua tỉnh Sơn La và Quảng Ninh.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Băng qua đồi núi Tây Bắc
Đường mới trên núi đá
Chặt cây, khoét núi
Vắt vẻo trên đỉnh núi cao vút mây sương
Bên kia biên giới, phía Trung Quốc toàn xây dựng nhà hộp bê tông, sát đường biên
Phương tiện cơ động, hiệu quả nhất trên ĐTTBG hiện nay là xe máy cào cào
Bên kia sông là Trung Quốc
Cột mốc sát bên đường
Vẫn là Trung Quốc, ở phía bên kia
Vẫn là phong cách bê tông nhà hộp, theo kiểu...thời trang thời chiến
Máy móc của Trung Quốc cũng vội vã làm đường, ngay sát con suối phân chia 2 nước
Đường chủ yếu làm bằng bê tông
Trung Quốc làm đường, ngay sau cột mốc của ta
Cột điện bám đường
Lên dốc ngược đến ngạt thở
Nhìn xuống biên giới, từ trên đỉnh dốc
Khu vực cấm, bởi còn rất nhiều mìn chưa gỡ
Con đường kiên nhẫn bám theo bờ suối phân chia
Cửa khẩu Bắc Phong Sinh
Trạm Kiểm soát Biên phòng Pò Hèn
Ta cũng phải kiên cố, kẻo chúng chơi trò bẩn

Cửa khẩu tiểu ngạch Pò Hèn, hay lối... sang chơi?

Phía Trung Quốc cũng đang ầm ầm xây dựng dọc đường tuần tra ta mới mở

Chúng lấn từng tý đất, bằng cách đổ đất đá, thu hẹp lòng suối thế này đây
Sông Ka Long, biên giới tự nhiên giữa 2 nước
-----------------------------------
* Bài viết có sử dụng một số tư liệu, hình ảnh của Báo Giáo dục Việt Nam và Diễn đàn Phuot.vn, TTVNOL.

Tội phạm gia tăng.

http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/12/nua-so-vu-tham-nhung-dinh-can-bo-ngan-hang/

Nửa số vụ tham nhũng 'dính' cán bộ ngân hàng

22 vụ tham nhũng đã được phanh phui ở Hà Nội trong năm 2011, gần 60 trường hợp bị xử lý hình sự. Gần một nửa trong số này (10 vụ) liên quan cán bộ ngân hàng.
Nữ cán bộ Agribank bị bắt vì nghi tham ô 6 tỷ đồngCán bộ ngân hàng tư túi hàng trăm tỷ đồng lĩnh án chung thân

Ngày 7/12, báo cáo tại kỳ họp thứ 3 HĐND Hà Nội, đại diện VKS thành phố cho biết, năm 2011, tội phạm hình sự tại thủ đô có chiều hướng gia tăng, diễn biến phức tạp. Gần 6.000 can phạm bị khởi tố trong hơn 2.000 vụ án (tăng hơn 1.3500 bị can so với năm 2010). Trong đó, số vụ giết người tăng 40%; đánh bạc, tổ chức đánh bạc tăng 36%...
22 vụ án tham nhũng đã được phanh phui, với gần 60 trường hợp bị xử lý hình sự (tăng 27 bị can). Gần một nửa trong số này (10 vụ) có liên quan tới cán bộ ngân hàng, 27 người của các nhà băng bị khởi tố. Đặc biệt là vụ kế toán trưởng và giao dịch viên Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn huyện Mỹ Đức lập tài khoản ảo rút hơn 40 tỷ đồng của khách hàng.
VKS đánh giá, nhiều vụ án đặc biệt nghiêm trọng, án điểm, dư luận xã hội quan tâm đã được tập trung giải quyết nhanh chóng, đáp ứng yêu cầu đấu tranh phòng, chống tội phạm. Tuy nhiên, lượng hồ sơ bị trả lại, yêu cầu điều tra bổ sung giữa các cơ quan tố tụng còn cao, chất lượng kháng nghị thấp.
Vì thuê người đầu độc con riêng của chồng để tranh giành tài sản thừa kế, bà Chinh đã bị tuyên án tù chung thân. Ảnh: Thái Thịnh
Trước HĐND thành phố, ngành tòa án báo cáo dù năm qua thụ lý lượng công việc khổng lồ với hơn 8.500 vụ, trên 15.000 bị cáo song việc giải quyết đạt tỷ lệ cao tới 99,3%.
Số người bị kết tội liên quan ma túy tăng hơn năm trước, với trên 2.700 trường hợp; gần 400 người bị kết tội giết người (tăng 166 bị cáo); gần 700 người mang tội cướp tài sản (tăng hơn 230 trường hợp)...
Theo tòa án thành phố, nhiều vụ án nghiêm trọng đã nhanh chóng được các cơ quan tố tụng vào cuộc đưa kẻ gây tội ác ra xét xử. Điển hình là vụ Đào Thị Chinhđầu độc con chồngĐào Thị Thu Hương (My "Sói") cùng đồng bọn hiếp dâm trẻ em, cướp tài sản...
Hoàng Việ

Những nguy cơ dẫn đến chiến tranh Iran

Bài phân tích dưới đây của tạp chí Time chỉ ra những nguy cơ có thể đẫn đến một cuộc đối đầu quân sự giữa Iran và các nước phương Tây.
Nếu chiến tranh nổ ra giữa Iran và phương Tây, mỗi bên sẽ có rất nhiều bằng chứng trong tay để đổ lỗi là phía bên kia đã kích động cuộc chiến. Diễn biến mới đây nhất xảy ra trong tuần qua là một nhóm người biểu tình đã tấn công sứ quán Anh nhằm phản đối lệnh trừng phạt mà Anh nhắm vào nền kinh tế Iran. Không giống cuộc tấn công vào sứ quán Mỹ 32 năm trước tại Tehran, lần này không có bắt cóc con tin và cảnh sát Iran cuối cùng đã đẩy lui được những người biểu tình.
Người biểu tình đập phá sứ quán Anh tại Tehran. Ảnh: AFP
Bộ Ngoại giao Iran, sau đó lên án hành động này là “hành vi không thể chấp nhận của một số nhỏ những người biểu tình.” Động thái này của cơ quan đại diện chính phủ Iran ít nhất đã được lãnh đạo tối cao Ayatullah Ali Khamenei “bật đèn xanh”. Trong khi đó, một số thành viên khác trong chính quyền lại lớn tiếng ủng hộ những người biểu tình.
Anh đã đáp trả lại bằng cách rút tất cả nhân viên sứ quán của mình ở Iran về nước và yêu cầu trục xuất tất cả quan chức ngoại giao của Iran ở London. Đức, Pháp và Hà Lan đã cho triệu hồi các đại sứ của các nước này tại Iran để tham vấn. Còn Na Uy đóng cửa sứ quán của họ ở Iran, sau đó mở lại.
Cuộc xung đột ngoại giao này là tín hiệu về một cuộc chiến lớn hơn mang tính chiến lược đối với chương trình hạt nhân của Iran. Các nước thành viên Liên minh châu Âu đã nhóm họp hôm thứ năm để bàn về lệnh trừng phạt mới nhằm đập tan thách thức của Iran trước những yêu cầu của phương Tây trong vấn đề này. Pháp và Anh đã công khai kêu gọi hành động nhằm ngăn cản việc xuất khẩu dầu của Iran và hoạt động của ngân hàng trung ương Iran. Động thái này được cho là đang tìm cách bóp nghẹt nền kinh tế Iran buộc các nhà lãnh đạo Tehran phải xuống nước. Các biện pháp trừng phạt tương tự cũng có thể được Quốc hội Mỹ thông qua với sự ủng hộ mạnh mẽ của cả hai đảng.
Nhưng giống như việc Mỹ và Israel trong nhiều năm qua luôn đe dọa sẽ có các hành động quân sự chống lại Iran, mà chưa bao giờ thực sự xảy ra, lệnh trừng phạt mới nhất cũng có thể chỉ là một lần đe dọa nữa nhắm vào Iran.
Rốt cuộc thì, giảm lượng cung khoảng 2,5 triệu thùng dầu mỗi ngày từ việc cấm Iran xuất khẩu sẽ đẩy giá dầu trên thị trường thế giới lên cao và khiến cho nền kinh tế toàn cầu, vốn đang có nhiều vấn đề, rơi vào suy thoái. Nếu Iran coi lệnh phong tỏa ngân hàng trung ương được áp đặt giống như một hành động khơi mào cho một cuộc chiến tranh, quốc gia này có thể trả đũa bằng cách dùng đến lực lượng quân đội để đóng cửa eo biển Hormuz, nơi có đến 40% sản lượng dầu của vùng Vịnh Ba Tư được vận chuyển qua trước khi bán ra thị trường thế giới.
Ở phương Tây, những lập luận nhằm một cuộc chiến quân sự rõ ràng là mạnh mẽ hơn. Các bộ trưởng Bộ quốc phòng Mỹ trước đây và hiện nay đều cảnh báo rằng không nên áp dụng giải pháp quân sự cho thế bế tắc với Iran. Bởi vì các cuộc không kích, nếu hiệu quả nhất, cũng chỉ đơn thuần có thể làm chậm tiến bộ của Iran từ 1 đến 3 năm nhưng có thể làm tăng khả năng nước này sẽ tăng cường trang bị vũ khí hạt nhân. Kể cả các nhà xây dựng chiến lược quân sự của Israel như cựu giám đốc cơ quan tình báo Meir Dagan cũng cảnh báo rằng sẽ là một hành động chiến lược thiếu khôn ngoan nếu làm bùng nổ một cuộc chiến tranh tốn kém trong khu vực, mà chính Israel cũng khó tránh bị cuốn vào.
Nhưng những lập luận đầy tính logic này có vẻ không ngăn cản được những phần tử ủng hộ việc chia rẽ hai bên. Những phần tử này ở cả phía Iran và phương Tây. Đó là những người, vì mục đích chính trị của họ, cố tình tạo ra những cảm giác về một cuộc khủng hoảng. Những người này tin rằng họ có thể kiểm soát được những căng thẳng chính trị giữa hai bên, và có đủ khả năng ngăn cản một cuộc đối đầu quân sự, nhưng lại khiến những người khác không cùng quan điểm với mình phải nhượng bộ. Rõ ràng, khó có một giải pháp hoàn hảo trong cuộc chơi này, đặc biệt trong bối cảnh hầu như không có đối thoại giữa hai bên.
Tháng 12 năm trước, Đô đốc liên quân Mỹ Mike Mullen, người sắp kết thúc nhiệm kỳ của mình đã cảnh báo rằng “Chúng ta không có kênh đối thoại trực tiếp nào với Iran kể từ năm 1979. Và tôi nghĩ rằng điều đó gây ra nhiều tính toán sai lầm. Tính toán sai lầm có thể dẫn đến sự cường điệu hóa và hiểu nhầm về đối phương.” Ông còn lưu ý rằng ở vào thời điểm đỉnh cao của Chiến tranh Lạnh, Mỹ vẫn duy trì kênh đối thoại với Nga và điều đó giúp cho họ tránh được một cuộc đối đầu thảm khốc. “Chúng ta không có đối thoại với Iran, vì thế hai bên không hiểu nhau. Nếu có chuyện gì xảy ra, chắc chắn chúng ta không nắm được các thông tin chính xác, vì thế sẽ có những tính toán sai lầm. Điều này hết sức nguy hiểm cho cả khu vực này.”
Và, tất nhiên, ngay cả khi các cuộc thảo luận đang trở nên sôi nổi ở phương Tây về tăng cường phong tỏa kinh tế và các hành động quân sự trực tiếp thì một cuộc chiến ngầm chống lại Iran đã được tiến hành và gia tăng rõ rệt qua các vụ đánh bom vào các cơ sở quân sự của Iran, thủ tiêu các nhà khoa học và chiến tranh trực tuyến. Những người tìm kiếm hành động quân sự của phương Tây mong rằng họ có thể tuyên bố Tehran đã khơi dậy sự thù địch. Mặc dù các lãnh đạo Iran đã rất kiềm chế trong việc đáp trả lại các cuộc tấn công bí mật, sự giận dữ đang nhanh chóng tăng lên trong các nhân vật cốt lõi của chế độ Iran. Hành động tấn công vào sứ quán Anh có thể là một động thái trả đũa có tính tượng trưng được nhà lãnh đạo tối cao Khamenei bật đèn xanh nhằm xả bớt cơn giận dữ đối với sự gia tăng các chiến dịch tấn công nhằm vào nước này.
Ngoài ra, cuộc biểu tình có vẻ như là hành động của các phe đối lập với chính quyền Mahmoud Ahmadinejad thực hiện, với mục đích nhằm làm mất mặt ông này trước vòng đàm phán về hạt nhân tiếp theo với các thế lực phương Tây, đồng thời tăng uy tín cho phe đối lập trước cuộc bầu cử quốc hội sẽ diễn ra vào mùa xuân tới.
Chiến dịch nhằm làm xấu đi mối quan hệ ngoại giao với Anh do chủ tịch Quốc hội Iran Ali Larijani, một đối thủ nặng ký của Ahmadinejai, dẫn đầu. Trong khi Larijani ủng hộ cuộc tấn công vào đại sứ quán, Bộ Ngoại giao Iran lên án các hành động tấn công đó và cảnh sát trưởng, cũng là đồng minh của Ahmadinejad thề sẽ quyết tâm đưa các phần tử này ra xét xử.
“Các đối thủ của ông Ahmadinejad hy vọng có thể loại bỏ được ông ấy bằng hành động gây ra các cuộc khủng hoảng ngoại giao mà không nhận ra cái giá phải trả cho những hành động đó đắt đến mức nào, bởi trong lúc này Iran đang chịu một áp lực lớn từ cộng đồng quốc tế,” một nhà phân tích chính trị ở Tehran nói với tờ Thời báo Tài chính.
Trong khi một số phe phái ở Iran có lợi ích từ việc thêm dầu vào lửa trong cuộc khủng hoảng giữa Tehran với phương Tây, nhiều nước phương Tây cũng đang hành động tương tự. Họ tin rằng chỉ đe dọa phong tỏa kinh tế hay chiến tranh mới có thể buộc Iran từ bỏ chương trình hạt nhân.
Báo cáo gần đây nhất của Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế công bố đầu tháng trước đã không gây được sự phấn khích trong giới chức phương Tây trong vai trò thay đổi tình hình, bởi lẽ lần đầu tiên báo cáo cho rằng Iran đã có các hoạt động nghiên cứu xây dựng các đầu đạn hạt nhân dù chủ yếu diễn ra từ năm 1998 đến năm 2003. Nhưng báo cáo gần như không có gì mới, không đưa ra được bằng chứng về việc hiện nay Iran đang triển khai vũ khí hạt nhân, và không dành được sự ủng hộ của phần lớn các nước khác ngoài khối đồng minh phương Tây, những nước vốn luôn hoài nghi về các nỗ lực do Mỹ dẫn đầu nhằm cô lập Iran.
Những lập luận mà Mỹ và các đồng minh đưa ra rằng chương trình hạt nhân của Iran đe dọa tới an ninh toàn cầu tương tự như việc phỏng đoán Iraq có thể làm gì một khi nước này tiếp cận được các phương tiện kỹ thuật để sản xuất vũ khí hạt nhân hơn là việc hiện nay nước này có đang sản xuất hạt nhân hay không.
Không có lệnh trừng phạt mới nào của LHQ từ sau khi báo cáo của Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế được công bố. Đó cũng là lý do Mỹ và các nước đồng minh phương Tây đang ra sức tìm kiếm những biện pháp trừng phạt đơn phương mới và hy vọng dùng sức mạnh kinh tế, đặc biệt là với biện pháp trừng phạt ngân hàng, buộc các bên thứ ba phải miễn cưỡng tuân thủ.
Trong khi đó, Israel đe dọa tấn công quân sự vào Iran nếu Tel Aviv tin rằng các biện pháp trừng phạt áp đặt của các nước phương Tây không ngăn cản được quyết tâm của Iran. Hiện còn không ít nghi ngờ về việc liệu Israel hành động một mình hay không cũng như hành động này của Israel sẽ hiệu quả đến mức nào. Nếu so với những cuộc chiến trong khu vực do Mỹ và NATO dẫn đầu thời gian qua, năng lực quân sự của một mình Israel kém xa.
Thế giới đang theo dõi một cuộc chơi chính trị: Các cường quốc phương Tây đang tăng cường vị thế của mình, đe dọa chiến tranh kinh tế và thậm chí là hành động quân sự để buộc Iran nhượng bộ. Về phía Iran, họ tin rằng họ có thể chống đỡ bất kể những gì phương Tây và Israel nhắm vào nước này, đồng thời cũng có thể tiến hành một vài cuộc tấn công có tính cảnh báo và tượng trưng. Để tránh một cuộc leo thang xung đột có thể dẫn đến chiến tranh, cả hai bên sẽ phải tìm ra lối thoát mà không bị bẽ mặt hoặc làm mất mặt đối phương. Điều này cần các thủ thuật ngoại giao, một thứ hiện không tồn tại trong mối quan hệ giữa phương Tây và Iran.
Cao Thu (theo Time)

Cơ quan đảng, nhà nước có cả những kẻ như thế này sao?

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111207/bao-hanh-dan-chu-tich-xa-lam-chuyen-vien-thanh-uy.aspx

Bạo hành dân, chủ tịch xã làm... chuyên viên Thành ủy
Ngày 6.12, UBND TP.Đà Lạt cho biết đã ra quyết định cách chức Chủ tịch UBND xã Xuân Trường đối với ông Trần Anh Quốc (33 tuổi).
Trước đó, Thành ủy Đà Lạt đã có quyết định kỷ luật cảnh cáo đối với ông Quốc. Như Thanh Niên đã phản ảnh, do nghi ông Nguyễn Phong (ngụ xã Trạm Hành, TP.Đà Lạt) mua đồ trộm cắp nên đêm 3.8, ông Quốc nhờ Công an xã Trạm Hành gọi ông Phong đến xã Xuân Trường làm việc. Sau vài câu tra hỏi, ông Quốc tắt điện, khóa cửa và đánh ông Phong, khiến ông Phong phải nhập viện điều trị. Tiếp đó, đêm 5.8, tại một quán cà phê ở thôn Xuân Sơn (Xuân Trường) ông Quốc chửi bới, thóa mạ nhiều người lớn tuổi; dọa đánh ông Lê Văn Khoa và dọa đốt cây xăng của một doanh nghiệp. Ông Trần Tưởng - Phó bí thư Thành ủy Đà Lạt, cho biết đã bố trí ông Quốc làm chuyên viên văn phòng Thành ủy.
Lâm Viên

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Ai bảo nghèo không phải là tội?

Phú Yên: Chồng rạch bụng vợ... cứu con

16 năm sau ngày không có tiền đưa vợ đi viện sinh nở nên phải tự rạch bụng vợ cứu con, khi quay lại thôn Phước Hòa, xã Xuân Phước (huyện Đồng Xuân, Phú Yên), chúng tôi mới biết “nhân vật chính” của câu chuyện là anh nông dân Nguyễn Dưỡng (SN 1969) dù không phải chịu một bản án pháp luật nhưng đã phải chịu một bản án lương tâm: Vợ chết, con cũng không nuôi nổi mà phải nhờ người khác đỡ đầu, sa vào rượu chè be bét và lang thang vô định vì lương tâm dằn vặt.
Ca “vượt cạn” kinh hoàng
Xã miền núi Xuân Phước nằm cách thành phố Tuy Hòa hơn 70 km. Cách đây 23 năm, anh nông dân Nguyễn Dưỡng ở thôn Phước Hòa đã tình cờ gặp rồi kết duyên với một cô gái đất võ Bình Định là chị Nguyễn Thị Mủn (còn có tên là Hoa) trong một lần chị Mủn vào đây làm thuê. Gặp giản đơn rồi thành vợ chồng cũng đơn giản bằng cách “cáp nhau ở” chứ không hề cưới hỏi.
Không có đất ở, hai vợ chồng xin ở tạm trên một miếng đất của một người hàng xóm. Căn nhà của anh chị là một túp lều được mọi người trong làng dựng giúp bằng tranh tre. Hàng ngày họ đi làm thuê kiếm sống qua ngày. Tuy nghèo khổ nhưng vợ chồng sống với nhau hòa thuận, được mọi người trong xóm quý vì tính tình thật thà hiền lành.
Mấy năm sau, hai đứa con trai lần lượt ra đời. Gia đình vốn nghèo bây giờ lại càng nghèo hơn vì có các con nhỏ. Đói nghèo sinh ra nhiều hệ lụy, kể cả việc làm khai sinh cho con cũng không có. Hai đứa con trai lớn lên cũng chẳng có tên họ đàng hoàng, chỉ được ba má gọi bằng “thằng chó anh”, “thằng chó em”. Đủ cặp con nhưng hồi đó không có kế hoạch hóa gia đình, hơn nữa vợ chồng cũng muốn có một đứa con gái cho “vui nhà vui cửa” về sau nên chị vợ quyết định lại mang bầu.
Cháu bé sống sót sau ca “vượt cạn” kinh hoàng của người mẹ.
Ca vượt cạn lần thứ 3 của người phụ nữ nghèo này có lẽ cũng là ca vượt cạn kinh hoàng nhất mà người dân địa phương từng được nghe. Trong cơn nguy kịch, vợ đau bụng đẻ kêu la dữ dội và không thể rặn đẻ, nhà không có một xu, không chuẩn bị hành lí đi bệnh viện nên người chồng đã đánh liều “tự xử” bằng “đồ nghề” là… con dao thái rau. Sự việc “có một không hai” này xảy ra vào ngày 8/1/1996. Nhớ lại sự việc, ông Nguyễn Văn Mến (ngụ khu phố Long Hà, thị trấn La Hai, huyện Đồng Xuân, anh ruột của nạn nhân) nhớ lại: “Chiều hôm đó, tôi đang ở nhà thì nghe mọi người báo hung tin chồng con Mủn thấy vợ không đẻ được nên đã tự cứu con, vợ nó chết rồi”. Tức tốc ông Mến vượt trên 15 km đến thôn Phước Hòa thì sự việc đã rồi.
Một người dân trong thôn Phước Hòa kể lại, vợ chồng anh Dưỡng đẻ đứa đầu thì còn có tiền gọi y tá trong thôn đến đỡ đẻ, đến đứa thứ hai vì không có tiền nên anh chị ở nhà “tự xử”. Vợ đau bụng đẻ, túng quẫn làm liều, vợ bảo thế nào anh cũng làm theo. Vợ sinh trên chiếc chõng tre tại nhà, anh chồng lấy sợi lạt cây mò o làm dao cắt rốn cho con rồi tự tay tắm cho bé... Nhờ “trời thương” nên mọi việc đâu vào đó, đến khi vợ chồng anh nói lại thì mọi người mới hay vợ anh đẻ rồi.
Đến lúc vợ sắp đẻ đứa thứ 3, khi cô vợ đau bụng, Dưỡng thầm nghĩ “vợ mình đẻ dễ ẹt” nên chẳng gọi bà đỡ làm gì, vả lại có tiền đâu mà gọi? Đau bụng từ trưa tới buổi chiều, vợ chuyển dạ mạnh kêu la, tưởng sự việc êm xuôi như lần trước nhưng không ngờ đây là ca đẻ khó. Sau này Dưỡng khai với công an: “Khi vợ tôi đau quá, nó quát tôi “Lấy dao rạch ra, không rặn đẻ được nữa, cứ để thế con chết ngạt bây giờ””. Lục cả nhà cả cửa chỉ còn 500 đồng, sai thằng con chạy hàng xóm mua dao lam nhưng không đủ tiền vì lưỡi lam giá 800 đồng. Vậy là anh chồng khù khờ đâm ra quẫn trí, không chạy đi kêu la hàng xóm hay nhờ chính quyền giúp mà nảy ra “tối kiến” sử dụng con dao xắt rau để rạch bụng vợ lấy con ra.
Bản án lương tâm
Người mẹ sau cơn “vượt cạn” kinh hoàng thì trút hơi thở cuối cùng ngay trên giường, riêng đứa con gái thì không hiểu nhờ sức mạnh thần kỳ nào mà đã được cứu sống. Đám tang của người mẹ tội nghiệp này được nhiều người và chính quyền địa phương đến viếng, lo liệu. Sau đám tang nạn nhân, vì xét cho cùng động cơ của Dưỡng là để cứu vợ, anh lại là người thiếu hiểu biết nên dù anh đã gây ra cái chết thảm cho vợ nhưng cơ quan chức năng đã cân nhắc đủ đường, rồi cũng xếp lại hồ sơ. Nỗi đau trong gia đình này đã đến tận cùng, cũng không ai muốn kéo dài thêm bi kịch cho những con người đáng thương hơn đáng giận.
Vợ mất, anh nông dân Nguyễn Dưỡng cũng tan nát cõi lòng. Có lẽ tòa án lương tâm đã dằn vặt khiến anh ngày ngày chìm trong những cơn sầu muộn và tìm đến rượu để giải sầu, chẳng bao lâu sau đã trở thành một kẻ nghiện rượu. Dưỡng gửi các con mỗi đứa một nơi rồi lang thang khắp nơi. Riêng bé gái được cứu sống do sinh trong hoàn cảnh đặc biệt nên được nhiều người biết đến. Chị Trần Thị Mâu, một người phụ nữ cùng xã bị chồng bỏ rơi vì không có con đã xin cháu về làm con nuôi, lấy họ mình đặt tên họ cho con là Trần Thị Mỹ Xuyến.
Nhớ lại chuyện hơn 15 năm trước, chị Mâu xúc động: “Hồi đó bé Xuyến yếu lắm. Ba má tôi cũng quý nó nên ẵm bồng suốt ngày. Riêng tôi phải đi làm thuê kiếm tiền mua sữa, mua thuốc cho nó”. Lúc này, cũng có nhiều người hảo tâm đến trợ giúp mua cho bé Xuyến sữa, quần áo, bánh kẹo... “Riêng ông Chủ tịch Công ty Minh Phụng có hứa tặng con Xuyến mỗi tháng 500 ngàn đồng. Nhưng mới gửi được 3 tháng thì công ty ông ấy bị đổ bể thì thôi”, chị Mâu thuật lại.

Một điều không bình thường là mắt Xuyến từ nhỏ cứ mờ dần, có lẽ do những di chứng từ khi sinh ra trong hoàn cảnh đặc biệt và tật mờ mắt khiến mọi sinh hoạt, học tập của em đều rất khó khăn. Gia đình nghèo không có tiền đi khám, tuy nhiên cứ mỗi lần có đoàn bác sỹ ở Tuy Hòa, hay Tp HCM ra khám bệnh miễn phí cho người nghèo thì chị đều đưa con nuôi đến khám. Bé Xuyến đi học chậm 4 năm so với tuổi nhưng học cũng được và rất hiền ngoan. Tuy nhiên, đến cuối năm ngoái, khi học hết lớp 4 thì em đến trường xin các thầy cô giáo cho em được nghỉ học luôn. Khi hỏi vì sao cháu không đi học nữa, có phải vì lớn tuổi rồi nên mắc cỡ với bạn bè, bé Xuyến trả lời rất dễ thương: “Vì nhà cháu nghèo nên cháu nghỉ học ở nhà đi làm giúp má chứ không phải vì mắc cỡ”.

Hỏi về gia đình, bé Xuyến cho biết: “Má cũng đã nói rõ hoàn cảnh ba má ruột của cháu, nhưng nhờ có bà ngoại, ba má nên cháu ít nghĩ chuyện cũ”. Tôi hỏi Xuyến có bao giờ gặp ba Dưỡng và hai anh ruột của mình không, Xuyến nói hồn nhiên nhưng giọng buồn: “Ba cũng có về thăm con một hai lần, nhưng vì lạ quá nên con không dám nhận, rồi sau ba không trở lại nữa. Còn hai anh “Chó anh” và “Chó em”, lâu rồi cháu có gặp một lần, anh bảo cháu về ở với hai anh, cháu không chịu rồi hai anh đi, đến giờ không gặp lại”.
Sau khi cho con, Dưỡng trở thành người nghiện rượu rồi bỏ làng dắt hai đứa con trai đi khắp nơi. Bao nhiêu tiền thiên hạ ủng hộ, Dưỡng đều làm bạn với ma men, chẳng hề gửi cho con gái một đồng. Lâu lắm, Dưỡng mới tạt qua thăm con một lần. Theo lời chị Mâu: “Hai thằng anh con Xuyến bây giờ xóm làng cũng chẳng biết nơi đâu. Tuy nhiên, nó cũng rất thương em gái. Hồi tụi nó còn đi ăn xin ở chợ La Hai, có lần tụi nó ghé lại đây nói với con Xuyến “em ơi, em về ở với tụi anh đi” nhưng con bé không chịu”.
Nghe một số người hàng xóm nói Dưỡng giờ đang lang thang ở thị trấn La Hai nhưng khi tôi tới thì không thấy, không biết giờ này anh đang ở nơi đâu. Có lẽ bản án lương tâm đến giờ vẫn không thôi dằn vặt anh. Bóng chiều buông xuống, tôi rời phố huyện La Hai mang theo câu chuyện thương tâm về cặp vợ chồng cùng cực và cô bé Xuyến tội nghiệp. Sự hy sinh thầm lặng của người mẹ năm nào để con được sống làm người nghe càng xúc động hơn.
Câu chuyện đã qua 16 năm nhưng người dân nơi đây vẫn nhắc đến, như một cách tự nhủ mình phải vượt qua đói nghèo, để không một ai phải còn rơi vào thảm cảnh như bi kịch mà gia đình này đã phải trải qua.
(Theo Pháp luật & Thời đại)