Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Tổng thống Mỹ và tướng hải quân trao đổi gì?



Hành động trao đổi diễn ra đúng vào ngày Tổng thống Obama ra lệnh cho các lực lượng Mỹ thực hiện sứ mệnh nhằm tiêu diệt thủ lĩnh al-Qaeda Osama bin Laden tại Pakistan.
Một số cư dân mạng do rằng Tổng thống và vị tướng lĩnh đã trao đổi thư từ bí mật. Tuy nhiên, một số người khác lại khẳng định rằng họ chỉ trao đổi những đồng tiền xu - một truyền thống ít được biết đến trong giới chức quân đội Mỹ.

Julian Assange được trao giải hòa bình

nguồn: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2011/05/julian-assange-duoc-trao-giai-hoa-binh/

Ông chủ WikiLeaks - Julian Assange - được Quỹ hòa bình Sydney trao phần thưởng cao quý nhất "vì lòng can đảm phi thường trong việc theo đuổi nhân quyền", ngày 10/5.
'Chủ Wikileaks có thể lĩnh án tử'/Assange: 'Không thể lung lạc được tôi'/Thế giới nổi giận sau những tiết lộ từ Wikileaks

Lễ trao huy chương vàng hòa bình đã diễn ra tại Câu lạc bộ Frontline ở London. Quỹ hòa bình Sydney cho biết phần thưởng là để ghi nhận công lao Assange trong việc làm sáng tỏ nhu cầu "về sự minh bạch và chịu trách nhiệm nhiều hơn của các chính phủ".
Julian Assange
Julian Assange được trao giải thưởng hòa bình cho những hoạt động vì nhân quyền. Ảnh: AFP.

Giáo sư Stuart Rees - Giám đốc Quỹ - nói: "Bằng cách thách thức những quy tắc lâu đời nhiều thế kỷ về sự bí mật của các chính phủ và nêu cao quyền được biết của người dân, WikiLeaks và Julian Assange đã tạo ra một tiềm năng về trật tự mới trong báo chí và sự tự do thông tin".
Mặc dù giải thưởng này được trao hằng năm nhưng chỉ có 3 người trong lịch sử 14 năm của Quỹ được trao huy chương vàng, gồm Dalai Lama hiện nay, Nelson Mandela và chức sắc Phật giáo Daisaku Ikeda người Nhật Bản.
Phát biểu tại buổi lễ, Assange cũng nhắc đến những người tiết lộ thông tin như những anh hùng và khẳng định trang web đã đóng một vai trò quan trọng trong các cuộc nổi dậy gần đây ở các quốc gia Ảrập thuộc Bắc Phi, thông qua việc tung ra các điện tín ngoại giao Mỹ vào tháng 12 và những tài liệu này được dịch sang tiếng Ảrập và tiếng Pháp.
Assange cũng cho biết WikiLeaks là một phần trong truyền thống tự do ngôn luận lâu đời của nước Anh. "Giá trị đích thực của phần thưởng này là nó đã tạo ra mối liên kết rõ rệt giữa hòa bình và công lý", ông nói. "Với WikiLeaks, chúng ta đều đã tham gia vào một cuộc đấu tranh đòi hỏi người dân có quyền và trách nhiệm phê bình nhà nước".
WikiLeaks đã gây tranh cãi dư luận vào cuối năm ngoái khi tung ra hàng loạt tài liệu mật của chính phủ Mỹ, trong đó có những thông tin về tù nhân ở nhà tù Guantanamo Bay, Cuba và hàng nghìn điện tín ngoại giao Mỹ.
Assange hiện bị giam lỏng tại Norfolk, Anh, để chờ vụ xét xử dẫn độ ông về Thụy Điển, liên quan tới những cáo buộc về lạm dụng tình dục.
Quỹ hoà bình Sydney là một tổ chức phi chính phủ có mối quan hệ với Đại học Sydney, có nguồn tài trợ chính từ thành phố lớn của Australia này. Giải thưởng hoà bình của quỹ được trao cho những cá nhân hoặc tổ chức có đóng góp đáng kể cho công lý và hoà bình thế giới; tăng cường an ninh và giảm đói nghèo cho con người; hoặc có những phát kiến và tư tưởng đáng chú ý ở tầm thế giới về hoà bình.
Song Minh

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Toàn cảnh vụ tiêu diệt Bin Laden

Phải mất 10 năm lùng sục nhưng chỉ cần 40 phút để biệt kích Mỹ hạ sát Osama bin Laden bằng viên đạn vào đầu trong chiến dịch được truyền hình ảnh trực tiếp về Nhà Trắng.

Nơi ẩn náu của Osama bin Laden nằm sâu trong nội địa Pakistan, không phải vùng đối núi hiểm trở giáp biên giới Afghanistan như phỏng đoán. Biệt kích Mỹ lặng lẽ tấn công và tiêu diệt trùm khủng bố Al-Qaeda trước sự theo dõi trực tiếp từ Washington, trong khi giới chức nước chủ nhà Pakistan không hề hay biết cho đến khi chiến dịch đã hoàn tất.

Hang ổ cuối cùng của trùm khủng bố

Khu ẩn náu của Osama bin Laden được xây dựng tại ngoại ô Abbottabad phía tây bắc Pakistan, cách thủ đô Islamabad chỉ 100 km. Khu nhà nằm biệt lập với xung quanh là khoảng đất trống và những ngôi nhà của người dân thuộc tầng lớp trung lưu hoặc sĩ quan quân đội nghỉ hưu. Nơi này chỉ cách Học viện quân sự nổi tiếng nhất Pakistan vài km

Báo chí thế giới đồng loạt đưa tin Osama bin Laden bị hạ sát. Ảnh: BBC.

 Tổng thống Mỹ Barack Obama căng thẳng theo dõi trực tiếp chiến dịch tiêu diệt Bin Laden tại Nhà Trắng. Ảnh: BBC.



Bao bọc quanh nơi trú ẩn của Bin Laden là bức tường bao kiên cố cao 4,5 mét có dây thép gai giăng bên trên và gắn nhiều camera theo dõi. Bên cạnh đó làhệ thống an ninh chặt chẽ với hai chiếc cổng giác và các công trình xây dựng được bố trí như một tổ hợp pháo đài có chủ ý phòng thủ từ bên trong. Trung tâm của khu phức hợp này là tòa nhà 3 tầng khá rộng, nhưng có rất ít cửa sổ và cũng được bao bọc bằng một bức tường nữa cao hơn 2 mét.
Toàn bộ khu trú ẩn của Bin Laden rộng khoảng 3.000 mét vuông trị giá ước tính một triệu USD nhưng không có đường dây điện thoại hay Internet kết nối với bên ngoài. Theo lời kể của hàng xóm, tòa nhà này có tường bao kiên cố nên rất khó biết hoạt động bên trong. Những người sống trong tòa nhà cũng cẩn trọng đến mức suốt nhiều năm họ tự thiêu hủy rác thải, thay vì để cho công ty môi trường thu dọn như hàng xóm.
Không ai biết chính xác khu nhà Bin Laden ẩn náu được xây từ bao giờ nhưng nhiều người địa phương ước tính nó đã được dựng lên từ 10 đến 12 năm trước. Trong khi tờ New York Times cho rằng khu nhà này được xây dựng với thiết kế đặc biệt làm nơi trú ẩn từ năm 2005. Những người sống gần khu nhà mô tả nơi này tạo cho họ cảm giác không an toàn nên tránh xa và những người sống bên trong hầu như không xuất hiện hay phát ra tiếng động.
Điều khiến nhiều người bất ngờ là hang ổ của trùm Al-Qaeda nằm giữa khu vực quân sự của Pakistan, vốn có sự hiện diện dày đặc của binh sĩ và các trạm kiểm soát. Theo nhiều nguồn tin, giới chức tình báo Mỹ bắt đầu nhận được tin tức cho thấy Osama bin Laden có mặt trong tòa nhà này từ tháng 8 năm ngoái. CIA đã phải dành nhiều thời gian phân tích để xác định chính xác “mục tiêu có giá trị cao” bên trong khu nhà ở Abbottabad chính là Osama bin Laden mà họ đã lùng sục suốt hàng thập kỷ qua.
Manh mối để tình báo Mỹ lần ra Bin Laden là một trong những người đưa tin của ông ta do một trùm Al-Qaeda khác đã bị bắt là Khalid Sheikh Mohammed khai ra. Đây là một trong số ít những người được Bin Laden hoàn toàn tin tưởng, giúp ông ta liên lạc với phần còn lại của thế giới trong suốt những năm tháng sống trốn tránh sự truy nã gắt gao của an ninh Mỹ.
Phải mất nhiều năm tình báo Mỹ mới xác định được danh tính của người đưa tin nói trên vào 4 năm trước và hai năm sau thì họ biết được nơi người này thường hoạt động. Nhưng mãi tới tháng 8/2010, họ mới xác định được người đưa tin này thường xuyên qua lại ngôi nhà 3 tầng ở thị trấn Abbottabad của Pakistan và tung tích của Osama bin Laden bắt đầu dần lộ diện từ đây.
Hôm thứ sáu tuần trước, lệnh cho phép thực hiện điệp vụ tiêu diệt Osama bin Laden được Tổng thống Barack Obama đưa ra, sau khi ông tiến hành tổng cộng 5 cuộc họp về vấn đề này với Hội đồng An ninh Quốc gia trong hai tháng 3 và 4. Giới chức Pakistan không mảy may hay biết về chiến dịch này và họ chỉ xuất hiện để bảo vệ hiện trường sau khi biệt kích Mỹ đã hoàn tất điệp vụ và rút đi với xác của Osama bin Laden trên trực thăng.

Bin Laden bị bắn trúng đầu


 Ngôi nhà cao 3 tầng là trung tâm của khu trú ấn. Ảnh: BBC.
Điệp vụ tiêu diệt Osama bin Laden mở màn lúc 22h30 giờ địa phương (23h30 Hà Nội ngày 30/4) và kéo dài trong khoảng 40 phút. Có từ 20 đến 25 lính đặc nhiệm SEAL của hải quân Mỹ được phái đi trên 3 chiếc chiếc trực thăng xuất phát từ Afghanistan. Chúng bay rất thấp phía trên thị trấn Abbottabad khi gần tới mục tiêu, khiến người dân địa phương hoảng sợ lúc nửa đêm vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Những chiếc trực thăng đáp xuống bên ngoài khu nhà để lính biệt kích đổ bộ và ngay sau đó là những tiếng đạn nổ chát chúa khi lực lượng này giao tranh với các tay súng bảo vệ Osama bin Laden. Có một chiếc trực thăng của lính Mỹ bị rơi và đâm xuống cạnh bức tường, nhưng hiện chưa rõ do trục trặc kỹ thuật hay bị bắn hạ. Không có biệt kích nào bị thương và trước khi rút đi họ đã cho thuốc nổ phá hủy chiếc trực thăng này.
Tổng thống Barack Obama được chứng kiến trực tiếp toàn bộ chiến dịch cùng các quan chức hàng đầu như Ngoại trưởng Hillary Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates từ Nhà Trắng. Giám đốc sắp mãn nhiệm của CIA Leon Panetta thuyết minh chiến dịch thông qua một màn hình video từ một nơi khác ở Washington, trong đó ông sử dụng mật danh “Geronimo” ám chỉ mục tiêu Osama bin Laden.
Lời thuyết minh của Panetta lên đến kịch tính nhất khi nói: “Họ đã tiếp cận được mục tiêu. Chúng ta đã nhìn thấy Geronimo…Geronimo EKIA!”. Từ “Geronimo EKIA” là mật danh khẳng định Osama bin Laden đã bị tiêu diệt tại chỗ. Bầu không khí trong phòng tình huống của Nhà Trắng khi đó được mô tả căng thẳng đến mức mỗi phút trôi qua như kéo dài cả ngày. Cuối cùng ông Obama thốt lên “Chúng ta tóm được hắn rồi”.
Theo ABC News, sau khi bắn một viên đạn vào phía trên mắt trái Bin Laden và thổi bay một phần sọ của ông này, lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã bồi thêm một viên nữa vào ngực nhằm đảm bảo trùm Al-Qaeda đã chết. Giới chức Mỹ cho biết có thêm 3 người đàn ông trưởng thành khác bị tiêu diệt gồm con trai Bin Laden là Khalid, liên lạc viên thân tín Sheikh Abu Ahmed và anh trai của người này. Ngoài ra còn có một phụ nữ được coi là người vợ trẻ nhất của Bin Laden được sử dụng làm lá chắn sống cũng bị bắn chết.
Cố vấn chống khủng bố của ông Obama là John Brennan cho biết, lực lượng biệt kích đã chuẩn bị để bắt sống Bin Laden nếu ông ta không chống cự. Khi rút đi, biệt kích Mỹ mang theo xác Osama bin Laden cũng một số lượng lớn ổ đĩa cứng và thiết bị lưu trữ.
Chính quyền Pakistan không hề được thông báo trước về vụ đột kích và theo ông John Brennan, điều này nhằm hạn chế tối đa cơ hội tham gia của các lực lượng nước chủ nhà. Cơ quan tình báo Pakistan ISI thừa nhận đây là một thất bại của họ. Năm 2003, họ từng đột kích khu nhà có Bin Laden ẩn náu ở Abbottabad, nhưng sau đó không còn để ý đến nó nữa.

Thủy táng Bin Laden trên biển

Bản vẽ mô phỏng khu nhà ẩn náu cuối cùng của Osama bin Laden. Ảnh: US DOD.

Giới chức Mỹ cho biết đã quay phim quá trình thủy táng xác Bin Laden nhưng chưa cho công bố, cũng như không hé lộ bất cứ bức ảnh nào về thi thể trùm khủng bố này. Bên cạnh đó, Washington cũng không bình luận việc có ai bị bắt sống trong vụ đột kích tại Abbottabad hay không. Nhà Trắng chưa tiết lộ có ai nhận phần thưởng 25 triệu USD cho cái chết của Bin Laden.
Cái chết của Osama bin Laden không có nghĩa chấm dứt sự hoạt động của Al-Qaeda vì từ lâu ông ta chỉ được coi như biểu tượng của mạng khủng bố này. Trong khi Al-Qaeda còn có nhiều chỉ huy khác được đánh giá còn nguy hiểm không kém như Ayman al-Zawahri hay Anwar al-Awlaki. Tuy nhiên đây thực sự là một cú đánh mạnh vào mạng khủng bố Al-Qaeda và tạo cảm giác Mỹ và các đồng minh từ nay sẽ được an toàn hơn.
Việc Bin Laden bị tiêu diệt ngay gần các cơ sở quân sự quan trọng của Pakistan dẫn đến phỏng đoán ông này nhận được sự “hỗ trợ có hệ thống” như lời cố vấn chống khủng bố của Nhà Trắng John Brennan. Nhưng Tổng thống Pakistan Asif Ali Zardari phủ nhận những lời bóng gió này với lời khẳng định, Pakistan cũng ráo riết chống khủng bố như nước Mỹ vì là nạn nhân hứng chịu hậu quả nặng nề nhất của vấn nạn này.
Đối với cá nhân Tổng thống Mỹ Barack Obama, sự kiện tiêu diệt được Bin Laden giống như một món quà trong cuộc vận động tái tranh cử năm 2012 của ông. Đặc biệt sự kiện sẽ tác động lớn đến chính sách an ninh quốc gia của Mỹ vì Osama bin Laden vốn có dấu ấn đậm nét trong chính sách an ninh của Washington suốt hàng thập kỷ qua.


Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Một tư liệu quý về Bác Hồ, về Việt nam những năm 1964

Xem và nghe cụ Hồ trả lời phỏng vấn (Nguồn: nguyenvantuan.com)
Thứ ba, 19 Tháng 4 2011 06:47
Tò mò thấy trên mạng có một clip video phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 1964, tức cách đây 47 năm. Người phỏng vấn là một nữ nhà báo Pháp. Nội dung chung quanh vấn đề chiến tranh. Thấy trên mạng có người chê tiếng Pháp của cụ Hồ, nên tôi phải hỏi một anh bạn thông thạo tiếng Pháp bên Paris. Ý kiến của anh có thể tóm lược dưới đây.


Riêng tôi, đây là lần đầu tiên tôi được nhìn và nghe chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời phỏng vấn báo chí. Nhận xét đầu tiên của tôi là ông cụ có phong độ Tây lắm. Giọng nói rõ ràng. Ông nhìn thẳng vào phóng viên, ứng khẩu trực tiếp chứ không cần đến hỗ trợ của cái note viết sẵn, và tỏ ra thoải mái (relaxed) hoặc dứt khoát khi cần thiết. Như câu trả lời cuối là rất dứt khoát: Jamais (never, không bao giờ)! Điều thú vị là trong khi phỏng vấn ông cũng phì phèo điếu thuốc lá. Thời đó thì chắc 90% nam giới hút thuốc, nên cũng không ngạc nhiên mấy.



Vì có người chê rằng tiếng Pháp của ông cụ không chuẩn, nên tôi hỏi một anh bạn bên Pháp để nhận xét cho công bằng hơn. Anh bạn nhận xét như sau:

1. Cụ Hồ trả lời phóng viên rõ ràng, đâu ra đó. Phóng viên cũng rất thẳng thắn, có trình độ, không đặt bẫy vặt.

2. Về phát âm, đối với một người ngoại quốc, phát âm của cụ Hồ như thế là rất tốt. Sự thật là có người đã ở Paris cả 5 đến chục năm, xong luận án tiến sĩ mà phát âm còn tồi hơn.

3. Về từ vựng, cụ Hồ sử dụng từ vựng chính trị và ngoại giao rất chính xác. Điều này chứng tỏ cụ Hồ vẫn đọc báo Pháp về những chủ đề lớn. Trong video ông cụ chỉ quên có một từ "sa lầy" phải hỏi trợ lí bên cạnh. Lúc đầu, có một vài chữ hơi "Anh", chắc ông quen trả lời phóng viên Anh hơn.

4. Về văn phạm, là văn nói bình thường giản dị (có lẽ hơi giản dị đối với người Pháp), một đôi chỗ sai về giới từ, giống hay ngôi thứ nhưng những lỗi này người ngoại quốc rất dễ mắc trong đối thoại, người Pháp cũng có thể mắc. Thành thật mà nói tôi có thể viết tiếng Pháp không có lỗi sơ đẳng loại này, nhưng nói thì không thể, vì không sống tiếng Pháp từ nhỏ và không thuộc loại có khiếu ngôn ngữ.

5. Lúc đầu nhiều lỗi hơn lúc sau, chứng tỏ lúc đầu trí nhớ chưa trở về với "phản ứng ngôn ngữ Pháp".

Tóm lại từ video này mà suy ra cụ Hồ không thể là tác giả của Le procès de la colonisation française thì theo tôi không có cơ sở, vì những lỗi sơ đẳng dễ gặp trong văn nói và dễ chữa trong văn viết. Tôi chưa đọc cuốn đó nên cũng không biết văn trong cuốn đó thế nào.

Một anh khác rất thạo tiếng Pháp vì từng viết sách bằng tiếng Pháp nhận xét: "Tuyệt. Một cách nhẹ nhàng và hài hước, rất ngoại giao, để … remettre chacun à sa place, y compris De Gaulle, La France et la journaliste. Thế là người biết làm chủ tư duy chính trị của mình bằng tiếng Pháp."

Đó là nhận xét của hai anh bạn. Riêng tôi thì hoàn toàn đồng ý với câu cuối. Chỉ một vài sai sót nhỏ chưa đủ bằng chứng để đi đến một kết luận “đao to búa lớn” về tác gia cuốn sách vừa đề cập.

Tôi cũng nghĩ một người lớn lên ở Việt Nam rất khó có thể phát âm chuẩn mực như người sinh ra và lớn lên ở nước sở tại. Chẳng nói đâu xa, trường hợp tôi là một ví dụ. Dù đã ở đây và sử dụng tiếng Anh hàng ngày cả 30 năm qua, nhưng phát âm thì vẫn không cách gì chuẩn mực bằng con tôi. Rất rất nhiều người là giáo sư, tiến sĩ nhưng thật ra trình độ tiếng Anh chỉ ở mức trung bình mà thôi. Còn trong chính trị thì các vị tổng thống, bộ trưởng các nước Đông Nam Á cũng nói tiếng Anh mang âm hưởng thổ ngữ (tức là âm hưởng Thái, Phi, Mã, Tàu) chứ không thể nào như người Anh Mĩ được. Thử nghe anh chàng thủ tướng Thái Lan xem, anh này học ở Anh, nói tiếng Anh rất khá nhưng phát âm thì vẫn còn … ảnh hưởng nước mắm lắm. Ở miền Nam ngày xưa, ông Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Trần Thiện Khiêm, v.v. đều nói tiếng Anh khá, nhưng chắc chắn cũng vấp phải vài lỗi lầm tai hại như sự cố “I have nothing to do with them.” Do đó, tôi nghĩ cũng không nên quá khắt khe về kĩ năng ngoại ngữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chỉ có điều khá rõ là ông cụ Hồ có khả năng ngoại ngữ tốt hơn và phong cách trả lời phóng viên ngoại quốc chuyên nghiệp hơn nhiều bộ trưởng hiện nay.

Có nên giết một trí thức như thế này không? Cho dù ông ta sắp thành thủ tướng của chính phủ đối lập?





30/04/2011 | 

Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn

(Dân Việt) - Trưa 10.11.1971. Một tiếng nổ long trời tại ngã tư Cao Thắng - Phan Thanh Giản khiến ông Nguyễn Văn Bông - Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính, người chuẩn bị nắm chức thủ tướng (ngụy) chết tại chỗ.




Vào cuộc
Trung tuần tháng 10 năm 1971, ngay sau khi nhận lệnh của cấp trên về mục tiêu cần diệt là Giáo sư Nguyễn Văn Bông, việc đầu tiên là tôi điểm lại tất cả anh chị em trong đội do tôi (Vũ Quang Hùng, bí danh Ba Điệp) làm đội trưởng. Đội trinh sát võ trang mang bí số S1 hoạt động nội thành Sài Gòn-Chợ Lớn thành lập chưa đầy một năm, gồm 11 người (kể cả tôi).
Tôi nhớ dặn dò của đồng chí Tám Nam - Phó ban An ninh T4 (tức khu vực Sài Gòn-Gia Định): “Để bảo đảm bí mật, chúng ta sẽ đặt cho mục tiêu bí số G.33. Cần giữ bí mật đến phút chót và theo tin tức tình báo, G.33 đang chuẩn bị lên nắm ghế thủ tướng. Nếu G.33 đã nắm chức, sẽ rất khó hành động vì khi ấy việc bảo vệ ông ta sẽ khác hẳn. Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch”.
Giáo sư Nguyễn Văn Bông là thạc sĩ công pháp quốc tế đầu tiên của Việt Nam, tốt nghiệp tại Pháp, đang nắm chức Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính, đồng thời là Chủ tịch Phong trào Cấp tiến, một tổ chức chính trị chống cộng.
Tôi quyết định tự mình trinh sát mục tiêu, đề ra phương án hành động. Mặt khác, tôi chuẩn bị vũ khí để thực hiện trận đánh.
Sau khoảng nửa tháng bám sát mục tiêu, tôi hầu như nắm chắc quy luật đi lại của G.33: Buổi sáng ra khỏi nhà hơi thất thường, có khi không tới chỗ làm. Nhưng hễ đã vô Học viện Quốc gia Hành chính là thế nào ông ta cũng rời Học viện lúc 11 giờ 45 để trở về nhà. Lộ trình từ Học viện về nhà cũng không bao giờ thay đổi: Theo đường Trần Quốc Toản (nay là 3.2), quẹo phải qua Cao Thắng, đến ngã tư Phan Thanh Giản (nay là Điện Biên Phủ) thì rẽ trái.
Tôi cũng nói thêm về việc bảo vệ ông Bông vào thời gian này. Ông di chuyển trên xe hơi Ford Falcon màu đen. Ngồi trên xe hơi luôn có một cận vệ. Chạy theo bảo vệ xe hơi của ông thoạt đầu có hai xe gắn máy, nhưng từ sau khi báo chí đăng tin ông có thể lên nắm chức thủ tướng, số xe gắn máy tăng lên từ ba tới bốn chiếc, mỗi xe đều chở đôi.
Đầu tháng 11.1971. Tôi trình bày vắn tắt ba phương án hành động rồi gửi về căn cứ đặt tại An Phước, Bến Tre. Đã đến lúc tìm người cụ thể bắt tay hành động. Tôi gặp Năm Tiến - đội phó S1, trao đổi tình hình và yêu cầu, hỏi anh ta có dám “vào trận” hay không, tuy vẫn chưa cho biết đối tượng cũng như phương án tấn công nhằm bảo đảm bí mật. Năm Tiến hăng hái nhận lời, nói Tư Xá, một trinh sát trong đội, cũng đang nóng lòng chờ xuất quân.
Cũng cần nói thêm, lúc này tôi đã có 6 trái lựu đạn “da láng”, thêm khẩu Colt 45. Cho nên, trong thư gửi về căn cứ tôi viết nếu chấp nhận phương án ba (ném lựu đạn, mìn DH vào xe của G.33 tại ngã tư Cao Thắng - Phan Thanh Giản) và chỉ cần gửi cho tôi trái DH khoảng 5kg.
Trên nhất trí duyệt phương án 3 đồng ý cả đề xuất nhân sự, hẹn tôi ngày, giờ cụ thể đón giao liên để nhận mìn định hướng.
Tình huống ngoài dự kiến
Tôi cũng tính toán thật chính xác thời gian khoảng từ khi tháo chốt đến khi lựu đạn nổ, thừa đủ thời gian cho trinh sát thoát thân. Vậy là trong óc tôi hình thành cách cấu tạo khối chất nổ: Vì trinh sát hóa trang làm sinh viên nên sẽ hết sức tiện lợi khi mang theo cặp da, trong đó chứa vừa lựu đạn, vừa trái DH. Tôi quyết định luôn “ngày D” để báo cáo về căn cứ: Đó là ngày 9.11.
Vừa nhận trái DH từ căn cứ gửi lên, tôi mua ngay một cặp da và cuộn dây kẽm, mang về gác trọ bắt tay vào việc. Ba lựu đạn da láng cùng trái DH gọn gàng nằm trong cặp. Tuy đã dùng nhiều sợi dây thun cột càng lựu đạn, tôi vẫn chỉ tháo bỏ chốt chính, và dự định khi trao cho Năm Tiến, tôi sẽ dặn kỹ anh ta chỉ kéo bỏ chốt phụ ngay trước giờ hành động. Riêng trái lựu đạn dùng làm “ngòi”, tôi chỉ thay chốt phụ bằng cọng dây kẽm, chốt chính vẫn giữ lại, và việc này cũng phải chờ đến phút chót.
Đến ngày 8 tôi mới nói với Năm Tiến đối tượng cần tấn công cũng như toàn bộ kế hoạch. Cặp da chứa chất nổ và khẩu Colt 45, tôi sẽ trao cho Năm Tiến vào 9 giờ sáng ngày hôm sau, vừa đủ thời gian để anh và Tư Xá kiểm tra kết cấu chất nổ và cách sử dụng. Tôi hẹn gặp Năm Tiến tại một quán cà phê, rồi mới đưa anh ta tới địa điểm cất giấu vũ khí. Tiếp theo Năm Tiến sẽ gặp Tư Xá trao đổi lại toàn bộ sự việc và liền đó hai người bắt tay làm nhiệm vụ… Nhưng thật bất ngờ, vào phút chót Năm Tiến báo tin Tư Xá xin rút, và cả anh ta cũng rút luôn vì không mấy tin tưởng thành công của trận đánh.
Lúc này lòng tôi rối bời. Các đồng chí trong căn cứ sẽ nghĩ sao? Kế hoạch đã lên nay không thực hiện, không lẽ chỉ là một ý nghĩ viển vông, lý thuyết suông? Nếu không nhanh chóng thực hiện phương án, qua ít ngày nữa, ông Bông lên nắm chức thủ tướng, khi ấy nếu muốn diệt mục tiêu chắc chắn phải trở lại từ đầu, kể cả khâu trinh sát.
Lúc này tôi không có ai để bàn bạc, tham khảo ý kiến, mà phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Cuối cùng tôi quyết định tiếp tục hành động. Vấn đề là tìm người thực hiện cụ thể.
Trong đội trinh sát S1 thực tế tôi chỉ còn lại Châu. Nguyên là sĩ quan quân đội, đương nhiên Châu quen với lựu đạn, súng. Và đây là điều hết sức thuận lợi nếu anh ta làm trinh sát số hai – người quăng chất nổ.
Còn trinh sát số một – người chạy xe gắn máy chở trinh sát ném lựu đạn? Phải thành thực nhận định, không ai thuận lợi bằng tôi: Biết rành cũng như nắm vững quy luật đi lại của đối tượng; và hơn hết, đã quen với con hẻm dẫn ra khỏi hiện trường. Vả lại, tôi cũng không thể tìm đâu ra người trong thời gian cấp bách.
Tôi lập tức tìm gặp Châu. Rút kinh nghiệm Năm Tiến, tôi chưa vội trao đổi cụ thể với Châu, mà chỉ hỏi anh dám tham gia một trận đánh tại nội thành có thể nguy hiểm đến tính mạng hay không? Tôi nhớ Châu chỉ hỏi lại ngoài anh ta ra còn ai cùng dự trận, và khi tôi trả lời còn một người nữa là tôi, anh đồng ý ngay. Tôi hẹn sáng ngày mai, lúc 10 giờ trưa, sẽ gặp lại anh giao nhiệm vụ và vũ khí cùng lúc, để thực hiện luôn vào buổi trưa cùng ngày…
Đúng 10 giờ sáng hôm sau, ngày 10.11.1971, tôi chở Châu đến nơi cất giấu vũ khí. Tại đây, tôi kể lại toàn bộ tình hình cho Châu nghe, từ chỉ thị của cấp trên, việc trinh sát đối tượng, phương án đánh, đến vũ khí sử dụng. Chỉ đến khi Châu hỏi “vậy vũ khí đâu?”, tôi mới lôi cặp da ra.
Tôi mở cặp da, để Châu tận mắt thấy trái mìn DH và 3 lựu đạn da láng, trong đó 2 đã được rút chốt chính và cột bằng dây thun, trái thứ 3 còn nguyên chốt chính trong khi chốt phụ đã được thay bằng cọng dây kẽm và đầu kia của dây kẽm xuyên qua cặp da, cột vào quai xách.
Còn khẩu Colt 45, tôi giắt vào bụng mình để Châu không bị trở ngại khi hành động và khi chạy, dặn vạn bất đắc dĩ Châu mới thọc tay vào bụng tôi, rút ra sử dụng.
11 giờ 15, tôi chở Châu lên đường. 11 giờ 25, tôi tấp xe vào quán nước đối diện Học viện. Còn Châu xách cặp làm bộ đứng chờ xe buýt tại trạm gần quán.
11 giờ 40, tôi trả tiền. Đúng 11 giờ 45, phía trong Học viện có bóng người chuyển động về hướng xe hơi. Dù cố trấn tĩnh, tim tôi vẫn đập rộn ràng. Tôi lập tức rời quán, lên Honda, nổ máy, chạy chầm chậm. Châu đã thấy tôi, bước đến sát mé đường. Ba-ri-e ngoài cổng Học viện hạ xuống, chiếc Ford Falcon lao ra rất nhanh, đến nỗi tôi vừa dừng xe đón Châu thì xe hơi đã quẹo ra đường Trần Quốc Toản; và khi Châu lên ngồi trên yên sau Honda thì xe hơi đã vượt qua xe tôi, 3 xe gắn máy chở đôi bám theo.
Không hiểu sao lúc này tôi lại tự nhiên hết hồi hộp mà thanh thản một cách kỳ lạ. Tôi tự nhủ không nên chạy sau xe Ford Falcon, vì có thể sẽ bị đám cận vệ phát hiện, nên tăng ga. Chiếc Honda 67 lướt rất êm, vừa tới ngã ba Cao Thắng đã qua mặt xe hơi.
Honda vẫn chạy trước xe hơi khoảng 5-6m, và cách ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản chừng 15m thì đèn tín hiệu giao thông chuyển sang màu đỏ. Tôi dừng Honda để Châu bước xuống, còn tôi vòng Honda qua bên kia đường, đầu xe nhắm ngay con hẻm, gài số một. Phía trước mặt tôi, hơi chếch về bên mặt, là tấm kiếng lớn của một xe hủ tíu-mì. Tôi quan sát phía sau qua tấm kiếng lớn này.
Châu vừa xuống xe thì chiếc Ford Falcon cũng vừa ngừng. Châu tấp vô lề, vòng ra phía sau xe hơi, quăng cặp da xuống ngay gầm xe bên phải, rồi nhanh như chớp, chạy băng qua đường. Đúng lúc Châu chuẩn bị nhảy lên ngồi trên yên Honda thì một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cùng với cột lửa khói vụt bốc lên cao từ chiếc Ford Falcon. Một làn hơi mạnh thổi tạt đến tận chỗ tôi vừa lúc Châu tót lên yên và tôi lập tức siết tay ga, nhả tay côn hết sức nhịp nhàng. Chiếc Honda như muốn cất cao đầu, lao nhanh vào con hẻm…
Khoảng nửa giờ sau ngồi trong gác trọ, nghe Đài Phát thanh Sài Gòn thông báo Giáo sư Bông đã bị ám sát, chết tại chỗ, tôi mới trấn tĩnh trở lại…

Có nên giết một trí thức như thế này không? Cho dù ông ta sắp thành thủ tướng của chính phủ đối lập?


Giáo sư Nguyễn Văn Bông qua lời kể của tác giảTrần Văn Chi
Những ai may mắn gần gũi với Nguyễn Văn Bông chắc còn nhớ lúc mới về Sài Gòn, còn ở tạm tại một khách sạn nhỏ trên đường Kỳ Ðồng, ông thạc sĩ độc thân, đẹp trai hồn nhiên mặc chiếc áo thun rách 3 lỗ ra tiếp đón bà con bạn bè đến mừng! Nguyễn Văn Bông mộc mạc, thiệt thà, đơn giản, là con người “trước sao, sau vậy”. Rồi ông được mời giảng dạy chánh thức tại đại Học Luật Khoa Saigon, đến 15 Tháng Mười Một năm 1964 được cử làm viện trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Nguyễn Văn Bông vẫn vậy.

Ðối diện với ông trên bộ ghế salon bằng gỗ cũ kỹ tại căn nhà của ông do nhà nước cấp, trước trường Nữ Trung Học Gia Long vào thập niên 70, tôi nói chuyện với ông như người anh em, người đồng hương, người “bạn tri kỷ”, dầu tôi với ông cách biệt tuổi tác và địa vị.

Ðó là cái lớn của Nguyễn Văn Bông mà tôi ít tìm thấy nơi những tri thức cũng như chánh khách mà tôi hân hạnh tiếp xúc lúc bấy giờ.

Làm viện trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, nơi đào tạo những con người lãnh đạo đất nước, những ông chủ quận, chủ tỉnh, quan chức cao cấp... nhưng Nguyễn Văn Bông không coi mình là quan chức. Ông trước sau chỉ là người thầy, người anh, người bạn với mọi người kể cả học trò của ông.

Ông Nguyễn Văn Bông từ Pháp về nước lúc tình hình chánh trị ở miền Nam Việt Nam đang trong thời kỳ xáo trộn: 18 trí thức nhóm Tự Do Tiến Bộ bị đàn áp, do ngày 26 Tháng Tư năm 1960 nhóm này cho phổ biến tuyên ngôn yêu cầu chánh phủ cải tổ; Phật Giáo chống lại chánh sách kỳ thị tôn giáo của chính quyền Ngô Ðình Diệm lên cao điểm với vụ tự thiêu của Hòa Thượng Thích Quảng Ðức tại ngã tư Lê Văn Duyệt- Phan Ðình Phùng lúc 11 giữa trưa ngày 11 Tháng Sáu năm 1963...

Nguyễn Văn Bông dầu được chánh quyền mời về, nhưng ông không e dè đăng đàn thuyết trình đề tài “Ðối lập chánh trị trong chế độ dân chủ” ngày 1 Tháng Tám năm 1963, nhân buổi lễ khai giảng năm học, trước cử tọa gồm viện trưởng, khoa trưởng, giáo sư cùng hàng ngàn sinh viên. Không kể nội dung bài thuyết trình, thái độ của người thầy Nguyễn Văn Bông đã làm cho sinh viên cùng đồng sự của ông nể trọng, kính phục. Ðó là đức độ kẻ sĩ. Và mấy ai làm được?

Ông không chọn thái độ ở ẩn như Phan Văn Trị, từ quan như Vũ Văn Mẫu. Lối xuất sử của Nguyễn Văn Bông làm cho ông trở thành con người nổi trội bấy giờ.

Sau Cách Mạng 1 Tháng Mười Một, ông đảm nhận các chức vụ viện trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, cố vấn cho Tối Cao Pháp Viện, ủy viên Hội Ðồng Quản Trị Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam. Tới lúc này ông Viện Trưởng Nguyễn Văn Bông vẫn thường về quê, tìm món khô “hắc cấy”, món ngon đặc sản Vàm Láng của ông. Nghe ông thích thú kể chuyện con hắc cấy, chuyện làm gỏi da cá đuối mà tưởng chừng đang nói chuyện với lão nông, hay người đánh cá. Cung cách Nguyễn Văn Bông đã thâu hút mọi người và làm mọi người đến với ông. Rồi ông được mời hoạt động, làm chánh trị, bởi anh em thấy ở ông cái đức độ của con người lãnh tụ thật sư, có tấm lòng, có cái Tâm. Ông làm chánh trị như nhà tu hành thiền.

Lãnh tụ al-Qaeda Bin Laden 'đã chết'

theo BBC vietnamese.2 tháng 5, 2011
Osama Bin Laden

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói quân đội Mỹ đã triệt tiêu được lãnh tụ mạng lưới al-Qaeda Osama Bin Laden.
Lãnh tụ al-Qaeda đã thiệt mạng trong một vụ tấn công dựa trên thông tin tình báo của Hoa Kỳ vào một ngôi nhà ở ngoại ô Islamabad. Manh mối dẫn tới vụ tấn công này xuất hiện lần đầu vào tháng Tám năm ngoái.
Tổng thống Obama nói sau "một cuộc chạm súng" quân đội Mỹ đã có trong tay thi thể Bin Laden, người sáng lập ra mạng lưới Hồi giáo quá khích.
Osama Bin Laden nằm trên đầu danh sách truy nã của Hoa Kỳ.
Ông bị cáo buộc đứng đằng sau nhiều vụ tội phạm, trong đó có các vụ tấn công New York và Washington hôm 11/09/2001.
Sau khi thông tin trên được loan báo, nhiều người tụ họp bên ngoài Tòa Bạch ốc ở Washington DC, hò reo: "Hoa Kỳ, Hoa Kỳ".
Bin Laden là người chuẩn thuận các vụ tấn công 11/9, trong đó gần 3.000 người chết. Sau đó ông tuyên bố kết quả đã vượt quá trông đợi của ông.
Mỹ và đồng minh đã săn đuổi ông suốt một thập niên nay mà không có kết quả, cho dù đã trao giải thưởng 25 triệu cho người nào giúp bắt được ông.
Các phóng viên nhận định cái chết của Bin Laden là một tổn thất lớn cho al-Qaeda, thế nhưng cũng tăng nguy cơ sẽ có tấn công trả thù.

Chi tiết chiến dịch

Ông Obama nói vào tháng Tám năm ngoái ông đã được báo cáo về manh mối có thể dẫn tới xác định vị trí của Osama Bin Laden.
Vụ tấn công 11/9 vào New York và Washington
Al-Qaeda đã tấn công vào nước Mỹ
Theo ông tổng thống, các thông tin ban đầu khá mơ hồ và "phải mất nhiều tháng để dò tìm manh mối".
"Tôi đã có nhiều cuộc gặp với nhóm an ninh quốc gia của tôi trong quá trình tìm kiếm thêm thông tin về khả năng xác định ra Bin Laden trú ẩn trong một khu nhà nằm sâu trong lòng Pakistan."
Ông tổng thống nói: "Và cuối cùng, vào tuần trước, tôi quyết định rằng chúng tôi đã có đủ thông tin tình báo để hành động và tôi chuẩn y việc mở chiến dịch truy bắt Osama Bin Laden và mang ông ta ra trước công lý".
Vào hôm Chủ nhật, một nhóm binh sỹ Mỹ đã thực hiện chiến dịch tại Abbottabad, cách thủ đô Islamabad 100km về phía đông bắc.
Sau một cuộc "chạm súng", Bin Laden đã bị hạ sát và lính Mỹ giành lấy thi thể ông ta.
Ông Obama cho hay "không có người Mỹ nào hề hấn gì".
Một quan chức Mỹ cao cấp khác cho biết thêm rằng chiến dịch nói trên diễn ra trong khoảng chừng 40 phút.
Một trực thăng bị hỏng do lỗi kỹ thuật.
Ba người khác cũng thiệt mạng trong vụ truy bắt Bin Laden, trong đó có một con trai của lãnh đạo al-Qaeda.
Giới chức còn cho hay một phụ nữ thiệt mạng vì bị al-Qaeda dùng làm lá chắn.
Quy mô và độ phức tạp của tòa nhà ở Abbottabad đã gây bất ngờ cho các quan chức Hoa Kỳ.
Tòa nhà này được vây quanh bằng bức tường cao từ 4m-6m, rộng hơn các nhà trong cùng khu vực tới tám lần và có trị giá khoảng vài triệu đôla. Tuy nhiên nhà này không có điện thoại và đường truyền internet.
Cuộc chiến chống khủng bố vẫn tiếp diễn, nhưng đêm nay nước Mỹ đã đưa ra một thông điệp không thể nhầm lẫn là: dù phải chờ đợi bao lâu thì cuối cùng công lý cũng sẽ được thực thi.
Cựu Tổng thống George W Bush
Giới chức Mỹ cho hay cơ quan tình báo đã theo dõi đường vận chuyển liên lạc tin cẩn của Bin Laden trong nhiều năm.
Danh tính hiện tại của ông ta được xác định khoảng bốn năm trước, khu vực hoạt động chừng hai năm trước và vào tháng Tám năm ngoài, tình báo Mỹ tìm ra ngôi nhà tại Abbottabad và bắt đầu lên kế hoạch truy bắt.

'Thời khắc quan trọng'

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton ra thông cáo nói: "Đây là thời điểm vô cùng quan trọng không chỉ đối với các gia đình đã mất người thân trong vụ 11/9 và các vụ tấn công khác của al-Qaeda, mà còn đối với tất cả những người muốn xây dựng một tương lai hòa bình, tự do và hợp tác cho con cháu trên toàn thế giới".
Người kế nhiệm ông Clinton, Tổng thống George W Bush, thì nói thông tin mới ra là "thành tựu vô cùng to lớn".
Ông Bush nói trong một thông cáo: "Cuộc chiến chống khủng bố vẫn tiếp diễn, nhưng đêm nay nước Mỹ đã đưa ra một thông điệp không thể nhầm lẫn là: dù phải chờ đợi bao lâu thì cuối cùng công lý cũng sẽ được thực thi".
Phóng viên chuyên các vấn đề an ninh của BBC Frank Gardner nói rằng trong khi đối với phương Tây, Bin Laden trở nên biểu tượng của khủng bố toàn cầu, thì với nhiều người Hồi giáo, ông là anh hùng, một tín đồ đạo Hồi đã đứng lên chống lại các siêu cường thế giới nhân danh jihad.
Là con trai của một gia đình Saudi giàu có làm nghề xây dựng, Bin Laden lớn lên trong nhung lụa.
Thế nhưng sau khi Liên Xô xâm lược Afghanistan ông đã gia nhập lực lượng mujahideen ở đó và sát cánh cùng các anh em người Ả rập của ông. Cũng những người này là hạt nhân cho phong trào al-Qaeda về sau.
Sau khi tuyên chiến với nước Mỹ năm 1998, Bin Laden được cho là đứng đằng sau các vụ đánh bom sứ quán Mỹ ở Đông Phi, tấn công tàu chiến USS Cole ở Yemen năm 2000 và vụ tấn công New York và Washington năm 2001.

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Sức khỏe nền kinh tế khi....

Liên tiếp nhiều "ông lớn" thua lỗ bạc tỷ
Vụ việc Công ty cho thuê tài chính 2 (ALCII), bị phát hiện thua lỗ nặng hàng nghìn tỷ đồng mới đây đã khiến nhiều người phải “rùng mình”. Như vậy, chỉ trong vòng một năm qua, đã có rất nhiều doanh nghiệp lớn bị phát hiện thua lỗ nặng.
ALCII khiến 30 tổ chức tài chính liên lụy
Kết thúc đợt kiểm toán báo cáo tài chính năm 2009 của Agribank, Kiểm toán Nhà nước phát hiện hàng loạt sai phạm. Trong đó chỉ riêng công ty con của Agribank là ALCII đã để thua lỗ tới 3.000 tỷ đồng trong năm 2009. Đơn vị này còn có khả năng lỗ tiềm ẩn đối với khoản tiền đầu tư tài sản cho thuê trị giá gần 4.600 tỷ đồng bị quá hạn, phải gia hạn nhiều lần (trong đó Kiểm toán Nhà nước tạm nêu ra số lỗ tiểm ẩn khoảng 1.266 tỷ đồng).

Công ty ALCII là doanh nghiệp thành viên hạch toán độc lập của Agribank, chức năng chủ yếu là cho thuê tài chính, thực hiện bảo lãnh trong những trường hợp có liên quan đến lĩnh vực cho thuê tài chính, hỗ trợ vốn cho các doanh nghiệp để đầu tư trang thiết bị, đổi mới máy móc, công nghệ…
Việc nhiều DN nhà nước đua nhau lỗ nặng không còn chỉ là vấn đề quản lý yếu kém của DN, mà còn cho thấy sự vô lương tâm của những kẻ lãnh đạo và sử dụng đồng tiền đóng thuế của dân.

Trong hoạt động huy động vốn, ALCII đã vi phạm các quy định huy động tiền gửi ngắn hạn. Trong hai năm 2008 - 2009, công ty này huy động 6 hợp đồng tiền gửi dưới 12 tháng với số tiền trên 510 tỷ đồng nhằm đáp ứng khả năng thanh toán cho các khoản cam kết đầu tư, cho thuê của công ty. Bên cạnh đó, công ty trả lãi cho khách hàng không đúng thỏa thuận theo hợp đồng, gây thiệt hại trên 1,1 tỷ đồng. Công ty huy động 26 hợp đồng trị giá hơn 1.300 tỷ đồng với mức lãi suất trên 17,5% một năm, vượt trần lãi suất quy định của Agribank.

Thực tế, ALCII hoạt động thua lỗ nhiều năm liền trước đó và đến năm 2007 đã bị phát hiện, tuy nhiên, công ty mẹ là Agribank lại đứng ra bảo lãnh và bơm vốn cho đơn vị này.
EVN lỗ nặng và nợ chồng chất
Mới đây, nhân việc kiến nghị tăng giá điện, EVN tiếp tục kêu đang chịu lỗ nặng và lấy lý do là bởi giá điện bán ra vẫn thấp hơn nhiều so với giá thị trường. Thực ra không phải đến năm nay EVN mới kêu bị thua lỗ, trước đó tổng kết năm 2010, EVN đã chính thức công khai tuyên bố tập đoàn lỗ hơn 8.000 tỷ đồng. Điều này khiến dư luận hết sức quan tâm bởi lẽ hiện nay EVN đang là nhà độc quyền cung cấp điện tại thị trường Việt Nam, không hề có một đối thủ cạnh tranh nào khác, việc thua lỗ trong kinh doanh khó lòng có thể chấp nhận. 
Đầu tháng 4/2011, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) thông báo, EVN đang nợ PVN khoảng 5.000 tỷ đồng. Số nợ đọng này chủ yếu là do EVN mua điện từ Tổng công ty Điện lực dầu khí (thuộc Tập đoàn PVN) và vẫn chưa thanh toán hết. Chưa kể, vừa mới đây, Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam (TKV) đã “loan báo” về việc EVN đang nợ tiền mua điện và tiền mua than. Tính đến 31/3, EVN còn nợ TKV hơn 1.600 tỷ đồng. Như vậy, EVN hiện không chỉ lỗ nặng mà còn mang nợ chồng chất.
Rồi vài ngày trước, việc Tập đoàn FPT quyết định rút lại kế hoạch đầu tư vào EVN với mục tiêu ban đầu là mua lại 60% cổ phần của EVN (tuy nhiên Chính phủ chỉ duyệt cho phép EVN bán 49% cổ phần), đã một lần nữa đẩy EVN lâm sâu vào bế tắc. Bởi trước đó, tập đoàn này rất hy vọng rằng với số vốn đầu tư của FPT, EVN sẽ vực dậy được lĩnh vực viễn thông vốn đang chịu nhiều thua lỗ nhất. Ngay cả số tiền đặt cọc 12% (tương đương hơn 700 tỷ đồng), giới chuyên gia và người trong cuộc đều cho rằng, FPT sẽ sớm thu hồi lại, vì nhiều điều khoản trong hợp đồng đã thay đổi. 
Nguyên nhân thua lỗ của EVN từng được giới chuyên gia mổ xẻ và nguyên nhân chính là do việc quản lý điều hành quá yếu kém, chiến lược đầu tư kinh doanh phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Cụ thể, đó là việc đầu tư ngoài ngành tràn lan, đặc biệt tập đoàn này đã mạo hiểm dốc tiền vào viễn thông khi lĩnh vực kinh doanh này lúc đó đã trong tình trạng bão hòa. Đầu tư vào lĩnh vực viễn thông với một số vốn không nhỏ, trong khi không đủ sức cạnh tranh với các đối thủ khác cả về cơ sở vật chất lẫn dịch vụ như Viettel, VinaPhone, MobiFone, đã khiến EVN rơi vào thế “đâm lao đành theo lao”, đã lỗ ngàng càng lỗ nặng. 
Gần đây, có tin Tập đoàn VTC sẽ nhảy vào “thế chân” FPT khi mua cổ phần của EVN với mức 12%. Tuy nhiên, trả lời báo chí về vấn đề này, ông Lê Khả Dân, Phó tổng giám đốc VTC, khẳng định: “VTC chưa phát ngôn chính thức về vấn đề này”. Qua đó cho thấy, cơ hội dành cho EVN vực khỏi thua lỗ và khủng hoảng không thực sự nhiều.
Mỗi ngày Petrolimex mất hơn 7.000 tỷ đồng

Trong khi Tập đoàn Điện lực Việt Nam liên tiếp chịu thua lỗ từ năm 2010 đến nay thì tình hình đầu tư kinh doanh của Tổng công ty Xăng dầu Việt Nam (Ptrolimex) trong mấy tháng đầu năm 2011 cũng không khả quan hơn. Từ giữa tháng 2, trong cuộc gặp giữa Thường trực Chính phủ với các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước, Tổng giám đốc Petrolimex, ông Bùi Ngọc Bảo công bố, với mức giá xăng bán ra trên thị trường thời điểm đó so với giá nhập khẩu (thời điểm tháng 2) thì mỗi ngày Petrolimex phải chịu lỗ hơn 7.000 tỷ đồng. 
Tổng kết quý I mới đây, Petrolimex cho biết, thống kê nhanh của đơn vị cho thấy, tính đến ngày 31/3, tổng công ty này đã lỗ 2.650 tỷ đồng từ việc bán xăng dầu. Nếu như EVN thua lỗ được cho là do sai lầm về chiến lược đầu tư kinh doanh thì với Ptrolimex nguyên nhân thua lỗ do đâu, liệu có phải là chỉ do xăng dầu bán ra trong nước bị kìm giá như phía Petrolimex nói? Vậy việc Chính phủ lập Quỹ Bình ổn giá xăng và từ trước tới nay, giá xăng vẫn luôn luôn được điều chỉnh tăng theo cơ chế thị trường (cụ thể chỉ trong một tháng trước, xăng tăng giá 2 lần) không có ý nghĩa gì? Câu trả lời có lẽ còn đợi phía cơ quan chức năng, kiểm toán vào cuộc.

Những ngày cuối tháng 7, tháng 8/2010, báo chí trong nước đồng loạt đăng tải nhiều bài vở phê phán việc quản lý và hoạt động của tập đoàn Vinashin, khi tập đoàn này để khoản thua lỗ và nợ nần lên tới 80.000 tỷ đồng, một con số khiến cả nước phải kinh hoàng. Nguyên nhân kinh doanh thua lỗ là do Vinashin đầu tư dàn trải, việc quản lý dự án, công nợ, dòng tiền... còn nhiều hạn chế, yếu kém. Tuy nhiên, cũng như vụ ACLII của Agribank, giới chuyên gia và nhiều người cho rằng, đây không chỉ là vấn đề quản lý yếu kém, trình độ có hạn, mà còn là sự biến tấu của đồng tiền của nhà nước một cách không minh bạch.

Tập đoàn này từ ngày 1/7 đã trở thành Công ty TNHH Một thành viên với số vốn điều lệ 14.655 tỷ đồng. 12 công ty con của Vinashin cũng sẽ được chuyển sang các Tập đoàn Dầu khí (PVN) và Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines).

Ngoài những doanh nghiệp Nhà nước lớn kể trên, rất nhiều doanh nghiệp hoặc công ty con của các doanh nghiệp Nhà nước khác cũng đã và đang rơi vào tình trạng thua lỗ nặng. Theo số liệu Kiểm toán Nhà nước công bố vào cuối năm 2010, kết quả kiểm toán 183 trong số 242 doanh nghiệp hạch toán độc lập thuộc 20 tổng công ty nhà nước cho thấy, chỉ 88% (161/183) doanh nghiệp có lãi. Tổng lợi nhuận trước thuế của 20 tổng công ty nhà nước này đạt hơn 16.600 tỷ đồng.
Các tổng công ty bị thua lỗ khá lớn có thể “điểm mặt” như Tổng Công ty Cơ khí Xây dựng lỗ lũy kế tính đến 31/12/2008 là 39 tỷ đồng, Tổng Công ty Công trình giao thông 6 lỗ gần 68 tỷ đồng, lỗ lũy kế 149 tỷ đồng, Tổng Công ty Cà phê tuy báo cáo lãi 199 tỷ đồng nhưng lỗ lũy kế 525 tỷ đồng.
Ngoài ra, thời điểm đó, Kiểm toán Nhà nước cũng phát hiện nhiều tổng công ty tồn tại các khoản nợ lớn khó đòi như Tổng Công ty Lương thực miền Nam có khoản nợ khó đòi 56 tỷ đồng, Tổng Công ty Xây dựng Hà Nội: 51,2 tỷ đồng, Công ty Thương mại và Xuất khẩu Viettel (thuộc Tập đoàn Viettel): 79 tỷ đồng…
 (Theo Đất Việt)